⬅ Trước Tiếp ➡
Quả nhiên tinh lực biến thái!
Cũng là một buổi tối không ngủ không nghỉ, hôm sau cô mệt đến sắp chết, anh lại như không có chuyện gì đi làm!
Lúc này còn sớm, mới hơn năm giờ.
Bạch Tinh Ngôn nhìn thời gian trên di động, bỗng nhiên nhớ giao hẹn hôm qua với Hoắc Thanh Phong.
 
Lương tháng của thiếu phu nhân nhà họ Dung
Đều do Dung Cảnh Mặc, cô lại quên mất chuyện tin trên báo.
Gõ một cái thật mạnh vào đầu, rồi chọn đại trong tủ một chiếc váy, vội vã thay rồi đi ra ngoài.
Đi đến phía sau, cô ấy lấy lý lịch trên ghế sofa rồi đi về phía vườn rồi ra ngoài, " Tôi có chút chuyện, đi ra ngoài khoảng một tiếng, tôi không ăn cơm tối đâu!"
Hôm qua, Dung Cảnh Mặc vật lộn có hơi mạnh bạo, anh hơi hăng hái quá mức nên dường như chẳng để tâm đến cảm giác của cô, mà chỉ quan tâm đến cảm giác thoải mái của mình.
Dường như Bạch Tinh Ngôn đau không ít, hai chân đi đứng không ổn lắm.
Cái dáng đi đó, người trưởng thành nhìn qua thì biết tối hôm qua đã xảy ra chuyện gì.
Cảm giác của cô không thoải mái chút nào, một đêm không ngủ được. Thế nhưng sau khi thức dậy, chuyện đầu tiên cô nghĩ đến là cầm sơ yếu lý lịch ra ngoài.
Dung Cảnh Mặc nhìn cô một lát, lúc cô bước chân ra khỏi cửa, mới thình lình hỏi một câu, "Rất thiếu tiền à?"
Sống lưng cô cứng ngắc, một chân đã bước ra ngoài lại lùi về.
Thực tế, cô thật sự rất cần tiền.
Nhà họ Bạch có thể xem như một công ty gia đình, nhưng cô không phải dạng sống bám vào họ.
Cô cần công việc để nuôi sống bản thân. Cuộc sống này có nhiều lúc buộc phải cần thật nhiều tiền.
Bàn tay siết chặt bộ hồ sơ, cô quay người, không hề phủ nhận, "Đúng vậy!"
Dung Cảnh Mặc không nghĩ ngợi nhiều, tính cách của Bạch Tinh Ngôn, nhìn qua cũng thấy không phải là dạng ngửa tay xin tiền người trong nhà.
Bước đôi chân dài tới, anh lấy trong ví một cái thẻ, nắm lấy tay cô, đặt thẻ vào lòng bàn tay, "Lương tháng của thiếu phu nhân nhà họ Dung!"
Tuy anh có hơi lạnh lùng với cô, nhưng xét về phương diện kinh tế, thì khá ư hào phóng.
Thẻ màu đen bóng, với anh, cũng chỉ là những con số. Đưa thẻ cho cô mà không hề chớp mắt.
Cô không ngờ anh lại làm thế này, cái thẻ trong lòng bàn tay chợt ấm hẳn.
Còn mơ màng thì cô nghe giọng nói lành lạnh của anh, "Đi ra ngoài đường đừng để cho người nghĩ nhà họ Dung bạc đãi cô! Người nhà họ Dung không nhận nổi cái danh đó đâu!"
Bạch Tinh Ngôn bắm ngón tay vào lòng bàn tay, trả thẻ lại cho anh, "Không cần đâu, tôi cũng sẽ không nói với bất kì ai, tôi là người nhà họ Dung đâu!"
Cô từ chối thằng thừng, để lại cho anh sự sững sờ! Cô quay người đi ra vườn hoa rồi đi thẳng.
Sau khi ra khỏi cổng, cô đi xe đến thẳng tòa nhà Hoắc Thị.
Hoắc Thanh Phong là bạn cùng trường với cô, hồi trước ở trường, anh giống như một người anh giúp đỡ cô rất nhiều.
Một công ty như Hoắc Thị, mà cô có thể bước vào thì chỉ có thể là do quan hệ.
Đến đơn giản làm một bài kiểm tra, nói sơ qua chút tình hình, xong thì Hoắc Thanh Phong gọi cô lại.
"Cô Tinh Ngôn! Tôi phỏng vấn nhiều người như vậy, cũng nghe rất nhiều yêu cầu kì dị của người phỏng vấn, nhưng tôi chưa từng nghe có người yêu cầu được thường xuyên ra nước ngoài đó! Sao cô lại có quan điểm đó?"Hoắc Thanh Phong nhìn cô, tủm tỉm cười.
Sắc mặt cô không tốt lắm, có hơi bối rối.
Nhưng khi quay lại nhìn anh, thì đầy bình tĩnh.
Cô cười nhẹ, nói đùa, " Anh Hoắc, anh không thích ra nước ngoài bằng tiền công à?"
Hoắc Thanh Phong hơi nhún vai, vẫy vẫy tay, ý bảo cô đi được rồi!
Bạch Tinh Ngôn ra khỏi phòng, thở dài.
Nhìn điện thoại, thấy đã sáu giờ rưỡi.
Nghĩ đến Dung Cảnh Mặc đêm qua, cô đứng ngoài tòa nhà, chợt cảm giác sợ hãi khi phải quay về.
Anh ồn ào quá!
Hai người mới vừa kết hôn, cô đã bị dày vò ép khô thảm như vậy.
Cuộc sống sau này thảm cỡ nào, cô không dám tưởng tượng đến.
Bạch Tinh Ngôn sợ đến nỗi run cả người, cô đi về phía trạm xe để đón xe.
⬅ Trước Tiếp ➡