Cô vừa mở miệng, đầu bên kia điện thoại di động liền tĩnh đến mức đáng sợ: "Tối hôm qua là anh đúng chứ?"
Ở trong không khí, dường như ngay cả hô hấp đều ngưng trệ, trong nháy mắt Tô Trà đều cho rằng điện thoại di động bên kia căn bản là không có ai.
Thật lâu, cô mới nghe thấy tiếng nói hơi có chút hoang mang lại vẫn cứ cưỡng chế trấn định lành lạnh của người đàn ông: "Cái gì là anh?"
"Anh đừng giả bộ, Bạc Mục Diệc."
Tô Trà đột nhiên muốn cười.
Cô xác thực là muốn cười, lại chẳng biết vì sao khóe mắt chảy ra một tia nước mắt, ngập ở trong mắt, tôn lên đôi mắt sáng như ban ngày, giống như có ngàn vạn ngôi sao ở trong đôi mắt này vậy.
"Tối hôm qua em nhìn thấy, chính là anh, lẽ nào anh muốn để em nghĩ đó là Địch Diệu? Bạc Mục Diệc, chuyện này đối với anh có ích lợi gì?"
Cô cũng không biết rõ, rõ ràng chính là yêu cô tha thiết, tại sao lại không có dũng khí thừa nhận chuyện này.
"Títtt..."
Điện thoại cúp, điều này làm cho Tô Trà có ngắn ngủi kinh ngạc.
Đây là lần đầu tiên, hẳn là lần đầu tiên, Bạc Mục Diệc đơn phương cúp điện thoại của cô.
Lẽ nào là, cô làm quá nhanh rồi?
Nhưng mà sống lại trở về, cô khôi phục tâm trạng đã không dễ, nào còn có tâm trạng chơi một ít vòng vo tam quốc với Bạc Mục Diệc.
Cô không có gọi điện thoại lại, chỉ là đứng lên, đi tới trước gương.
Thiếu nữ trong gương, khuôn mặt kiều diễm như cánh hoa, môi đỏ tươi như máu, tinh xảo xinh đẹp giống như tuyệt sắc.
Đây chính là cô lúc trước, nắm giữ bản lĩnh làm cho người kiêu ngạo nhất, lại bị mình làm cho nát bét.
Dã tâm sau khi sống lại
Nhưng mà...
Nữ sinh trong gương, trong mắt lạnh bạc lộ ra một tia mùi vị khát máu, ngón tay đều nắm chặt.
Thật sự, quá tốt rồi!
Đời thứ nhất mà cô không cam lòng từ bỏ nhất, lại có thể lần thứ hai trở về!
"Linh đinh đang Linh đinh đang..."
Điện thoại di động vừa cúp lại vang lên tiếng chuông, Tô Trà trở về, ánh mắt lạnh lẽo quét điện thoại di động một cái.
Lẽ nào là Bạc Mục Diệc?
Nghĩ tới đây, ánh mắt lại nhu hòa đi, đi tới vừa nhìn, lại hiện lên chính là 'Chị Ngô Hà'.
Ngô Hà?
Ở trong ký ức của Tô Trà, người không quá quan trọng dường như cũng đã quên gần hết, nhưng bây giờ chỉ cần Tô Trà vừa nghĩ, cô liền dễ dàng nhớ ra Ngô Hà này là ai.
Ngô Hà xem như là người phụ nữ duy nhất mà cô biết có mối liên hệ nào đó với ngành giải trí, bởi vì mua một món quà nhỏ trong cùng một cửa hàng nên tình cờ trò chuyện vài câu rồi kết bạn.
Ngô Hà biết Tô Trà muốn tiến vào thế giới giải trí, vì vậy cơ hội tham gia chương trình tài năng bị Địch Diệu phá hỏng kia, chính là do Ngô Hà đề cử Tô Trà đi.
Cô ấy ngược lại ghi danh cho Tô Trà, bây giờ phỏng chừng chính là gọi điện thoại đến nói cho Tô Trà.
Ngô Hà đối với cô cũng không tệ lắm, tuy rằng ôm ấp mục đích nào đó, nhưng sau đó lúc Tô Trà hoạn nạn thì cũng từng giúp đỡ Tô Trà một quãng thời gian.
Tô Trà ân oán rõ ràng, Ngô Hà đối với cô xem như là có ơn, cô còn nhớ.
Nhận điện thoại, giọng điệu Tô Trà chậm lại: "Chị Ngô Hà."
"Hả?" Bởi vì quá sốt ruột, Ngô Hà nhất thời không nghe ra thanh âm trong điện thoại dường như có hơi không giống với trước kia, chỉ vội hỏi: "Thủ tục báo danh của em đã an bài xong, em xếp số 351, thời gian khá là lâu, chiều nay em hãy đi trước xem có thể đến phiên em hay không, Tô Trà, đây là một lần cơ hội tốt, lúc đó đến rồi dù cho không lấy được quán quân, tiến vào mười vị trí đầu chí ít cũng có thể lên đài truyền hình một quãng thời gian thật dài, giọng của em cũng không tệ, có ưu thế rất lớn so với các người mới khác, chọn một ca khúc có kỹ xảo khó một chút rồi luyện tập, qua cửa đến mười vị trí đầu, dựa vào bề ngoài của em, không khó."
Liên tiếp lời nói ra, Ngô Hà nhắc nhở đã rất đúng chỗ.
Tô Trà biết ca hát, hơn nữa có một cái cổ họng tốt, vừa lên tiếng giọng nói trong trẻo rồi lại mang theo cảm giác kỳ ảo, rất đặc trưng, thuộc về loại vừa nghe là biết ai đang hát.
Cũng là gặp may đúng dịp, Ngô Hà biết Tô Trà biết ca hát, lúc đó cô ấy cực kỳ vui vẻ bất ngờ, nếu không cũng sẽ không báo danh cho Tô Trà tham gia cái chương trình này.
Thế nhưng có một vấn đề, Tô Trà đặc biệt không tự tin.
Mặc kệ là lại có thêm ưu thế giọng nói, cộng với một chủ nhân không tự tin, cũng là một đả kích.
Hơn nữa Tô Trà chưa từng được huấn luyện chuyên nghiệp.
Huống hồ Tô Trà còn có ưu thế bề ngoài, lại thật tình cờ lại có thể chơi tốt ván bài này.
Tô Trà cân nhắc cong khóe môi, "Chị Ngô Hà, em biết rồi."
Giống như là mang theo một loại niềm tin tuyệt đối nào đó, còn có một loại uy nghiêm không hiện ra.
Làm Ngô Hà nghe có chút sững sờ.