Cô hơi cong môi, cả đời trước, vì sao mình lại không nhìn ra chứ?
"Phải!"
Không biết xuất phát từ loại nguyên nhân nào, anh ta lại thừa nhận.
Ý cười nơi khóe miệng Địch Diệu cứng ngắc, không đạt đáy mắt, thậm chí có loại cảm giác đang phun lửa.
Tô Trà cụp mắt xuống, ngón tay vuốt vuốt mái tóc của mình, biểu hiện như vậy, xem ở trong mắt Địch Diệu, dường như là e thẹn.
Nhưng trong lòng anh ta lại có loại kích động muốn đánh người, nhưng anh tuyệt đối không thể động tới người phụ nữ trước mặt.
Đột nhiên, Tô Trà mở miệng, ngẩng đầu lên một lần nữa nhìn anh ta: "Anh đi đi, tôi muốn nghỉ ngơi một chút."
Sắc mặt Địch Diệu xụ xuống, không nghĩ tới Tô Trà lại đuổi anh đi, "Tô Trà, có phải là cơ thể em không thoải mái hay không, anh đi mua cho em chút thuốc..."
"Tôi bảo anh rời đi!"
Năm chữ lạnh lùng, mang theo tàn khốc mà bình thường không thường thấy, mơ hồ có loại cảm giác áp bức, trong nháy mắt làm Địch Diệu cảm giác trong lòng rầu rĩ, cực kỳ ngột ngạt.
Anh vốn cũng là một người kiêu căng tự mãn, ngày hôm nay Tô Trà đột nhiên trở mặt, anh đương nhiên nhịn không chịu được, hừ lạnh một tiếng, hất tay liền rời khỏi.
Lúc rời đi, anh ta đóng rầm cửa đến rất nặng, phịch một tiếng, tiếng tường chấn động giống như đều sắp sập xuống.
Tô Trà nhìn phòng ngủ cũ kỹ của mình một chút, chỉ là một phòng nhỏ, có một cái nhà vệ sinh và nhà bếp đơn giản.
Lúc này nhìn thấy những cảnh sắc này, trong lòng cô ngoại trừ kích động và vui sướng ra, càng nhiều chính là bức thiết.
Cô trở lại bên giường, nhìn thấy tủ đầu giường đặt một cái điện thoại di động, vội vàng đi tới cầm lấy.
Mấy chục năm không chạm vật này, cô rõ ràng cảm giác thấy hơi không thuần thục, còn may biết thao tác cơ bản.
Cô mở điện thoại di động ra, mở danh sách điện thoại, đều không cần tìm lâu, liền có thể nhìn thấy đầu tiên trong lịch sử cuộc gọi chính là một chuỗi dãy số quen thuộc.
Bản lĩnh làm người kiêu ngạo, bị mình làm nát bét
Cũng không thể nói là quen thuộc, dù sao mấy chục năm, trí nhớ của cô rất mơ hồ.
Nhưng cô nhớ rất rõ ràng, người thứ nhất trong lịch sử cuộc gọi trong điện thoại di động của mình tất nhiên là anh.
Tối hôm qua lúc Bạc Mục Diệc tới đón cô, khẳng định là gọi điện thoại.
Cô nhớ tới lúc trước mình đối với Bạc Mục Diệc cũng không phải là quá thích, thậm chí bởi vì Bạc Mục Diệc ở khắp mọi nơi mà mơ hồ có chút sợ.
Sau đó cảm giác biến hóa thế nào thì cô đã quên, cô chỉ biết là Bạc Mục Diệc vì mình mà chết, đời này của cô, không thể lại có lỗi với người này.
Bấm số điện thoại gọi đi, trong nháy mắt tay cô run lên một hồi.
Nhiều năm như vậy, ngoại trừ Bạc Mục Diệc ra, e là người khác không bao giờ có thể làm cho cô thất thố đến mức này.
Mỗi một hành động bị ràng buộc nhiều năm, bây giờ trở về, càng là còn không quên mất trước đây.
"Brừm..."
"Brừm... Brừm..."
Điện thoại di động vang lên vài tiếng, mỗi lần vang một tiếng, trái tim Tô Trà đều theo đó mà tầng tầng nhảy một cái.
Mãi đến khi —— "Tô Trà."
Tiếng nói từ tính, lại mang theo vị ngọt của mùa xuân, trong lúc lơ đãng chảy xuôi qua trái tim, liền thẩm thấu toàn thân.
"Bạc Mục Diệc."
Nghe thấy tiếng nói quen thuộc của Bạc Mục Diệc, Tô Trà lại có loại cảm giác viền mắt toả nhiệt.
Mấy chục năm rồi, cô rốt cục lần thứ hai nghe thấy giọng của người này, anh còn đang yên đang lành ở đây, đang cách điện thoại di động nói chuyện với cô.
Tối hôm qua, bọn họ còn tiếp xúc thân mật như vậy nữa.
"Ân, anh ở đây."
Người đàn ông trước sau như một đáp lại cô, dường như không nhìn ra cái gì: "Tô Trà, sao vậy?"
Tinh tế vừa nghe, liền có thể nghe thấy chút dịu dàng trong giọng nói lạnh lùng của anh.
Lần này Tô Trà có chút trở mặt.
Tối hôm qua anh thật sự nghĩ mình uống say không nhớ rõ?
Đương nhiên kiếp thứ nhất cô xác thực không có nhớ rõ, nhưng cô cũng không có giữa đường khôi phục thần trí, tối hôm qua không biết tại sao, cô lại đột nhiên trở về, ngay lập tức nhìn thấy Bạc Mục Diệc.
Cô là ở rất lâu sau đó mới biết đó là Bạc Mục Diệc, mà vào lúc ấy, Bạc Mục Diệc đã chết rồi.
Nhưng bây giờ người đàn ông này, rõ ràng là muốn làm như chưa từng xảy ra chuyện gì.
"Tối hôm qua..."