Nói hành động liền hành động, Tô Trà lật tung túi xách của mình, chỉ lấy ra mấy trăm đồng tiền.
Tô Trà vốn bắt đầu nổi lên ý nghĩ nhiệt huyết bị mấy trăm đồng tiền này giội cho một thau nước lạnh.
Một lý do khác khiến phương pháp thêu thời Đường bị thất truyền là bởi vì yêu cầu chất lượng vải thêu rất cao, cơ bản nhất cũng phải là vải bông chất lượng thượng hạng.
Cao cấp nhất cũng là Thiên Vân Tàm Ti đã tuyệt chủng, quần áo mà cô thêu ra, mặc vào quả thực như tiên nữ trên đời —— đương nhiên là nhìn vào khuôn mặt.
Vừa nghĩ tới hai cái đã thất truyền, sắc mặt Tô Trà liền đen.
Xem ra là tự mình nghĩ quá đơn giản.
Có điều loại vải cơ bản, trên thị trường là khẳng định có bán, chỉ là mấy trăm đồng tiền này của cô khẳng định không đủ.
Tô Trà mím mím môi, cô còn 1 vạn tệ Địch Diệu thiếu nợ, mà trong trí nhớ của mình, cô căn bản là không có cách nào tiết kiệm tiền, vì vậy chỉ có mấy trăm tiền mặt trên người này, chính là phí sinh hoạt mà ba Tô mới cho cô không lâu.
Bớt ăn bớt mặc, mà tháng này còn sót lại hơn nửa.
Hỏi mượn Bạc Mục Diệc?
Chỉ trong nháy mắt cái ý niệm này xuất hiện, rất nhanh liền bị Tô Trà vứt ra khỏi đầu. Cô vừa mới hẹn hò với Bạc Mục Diệc, cũng không thể ngay lập tức hỏi mượn tiền Bạc Mục Diệc được, nghĩ tới nghĩ lui, cách duy nhất có thể làm được, cũng chỉ còn sót lại ——
"Tô Trà?"
Lúc ba Tô nhận được điện thoại của Tô Trà thì còn có chút kinh ngạc.
Bởi vì bình thường, Tô Trà rất ít khi gọi điện thoại cho cha mình, lúc trước cô cũng biết ba mình có một gia đình mới, cô giống như thành một người ngoài, liền tận lực rất ít khi liên hệ với ba Tô, cũng càng ngày càng ỷ lại Địch Diệu, cái này cũng là nguyên nhân Địch Diệu bắt bí cô chết rồi.
Một cô gái không chỗ nương tựa, ngoại trừ bạn trai của mình ra, còn có thể dựa vào ai?
Nghe được giọng ba Tô, đã qua mấy chục năm như vậy, Tô Trà cảm thấy một trận xa lạ, đến nửa ngày, từ trong tiếng nói uể oải và kinh ngạc của người đàn ông trung niên này, tìm thấy một chút cảm giác quen thuộc của ba.
"Ba ba."
Gọi ra câu xưng hô này, càng bất ngờ có chút sượng miệng và khó khăn, trong lòng không hiểu sao lại có chút chua xót.
Tận lực quên đi cảm giác chua xót này, Tô Trà gọn gàng dứt khoát mở miệng: "Con muốn hỏi mượn ba một số tiền, cho con thời gian hai tháng, thi đại học xong con sẽ kiếm tiền trả ba, trả lại gấp đôi, gấp ba đều được."
Tình cha con phai nhạt
Ba Tô sửng sốt.
Anh không nghĩ tới Tô Trà gọi điện thoại đến hỏi mình càng là bởi vì chuyện này.
Hơn nữa trong giọng của con gái không có cẩn thận từng li từng tí một và nhớ nhung như trước kia, trái lại nhiều hơn một loại —— lạnh lùng và xa cách?
Chẳng biết vì sao, ba Tô nghe thấy không hiểu sao cũng có chút xấu hổ, anh nhớ tới, mình dường như rất lâu không có chủ động gọi điện thoại cho đứa con gái này.
"A... A... con cần, mượn bao nhiêu?"
Có thể là bởi vì tầng cảm giác áy náy này, ba Tô càng trực tiếp hỏi cô mượn bao nhiêu, đều chưa hề nghĩ tới phải thương lượng với người vợ bây giờ của mình một chút.
Có điều anh lại tiếp theo nghi ngờ nói: "Con vay tiền làm gì? Là phí sinh hoạt không đủ sao?"
Đứa con gái nhỏ này của ông, bây giờ đang học lớp 12, cũng không biết học tập... Học tập như thế nào rồi?
Ba Tô nhất thời không nói gì, ông phát hiện mình cũng không biết con gái học tập là tốt hay xấu.
"Con có chút việc cần dùng, ba yên tâm, không phải nợ tiền ai, cũng không phải làm chuyện xấu, con chỉ là cần dùng để học ít thứ."
Tô Trà trực tiếp bỏ đi sự nghi ngờ trong lòng của ông, trong lúc nhất thời ba Tô có chút lúng túng: "Con cũng không phải..."
Ông là thật sự sợ Tô Trà ở bên ngoài làm chuyện gì đó không hay mới cần vay tiền.
"Con... Muốn mượn bao nhiêu?"
Vốn là nói muốn mượn, thế nhưng ba Tô nghĩ lại nghĩ, con gái của mình, nói gì mà cho mượn chứ.
Tô Trà xem xét ý tứ ông, nói ra một con số: "Năm ngàn."
Năm ngàn, phí sinh hoạt năm tháng.
Đối với ba Tô bây giờ mà nói, là nửa tháng tiền lương của ông.
Ba Tô có chút thành tích, tiền lương không tính thấp, nhưng bình thường phần lớn giao cho vợ mình, nhưng Tô Trà biết, ông khẳng định có tiền riêng.
Đương nhiên nếu như ông nói chuyện này cho vợ, như vậy tiền này Tô Trà cơ bản có thể kết luận không mượn được.
Bây giờ chỉ có một mình ông, còn có chút hi vọng.
Cô cũng không quá hi vọng hỏi mượn ba Tô, có điều người này dù sao cũng là ba của mình, cô cũng không tìm được người khác, hơn nữa, cô sẽ trả.
Mà từ thời khắc cô xem ba Tô là người để mượn tiền, cô cũng đã rõ ràng, người ba này, đã phân chia một cái ranh giới phân biệt rõ ràng, nếu không phải cần thiết, giữa bọn họ sẽ không lại có thêm chuyện gì trọng đại để gặp nhau.
"Năm ngàn?"
Dù là ba Tô, cũng bị con số này dọa sợ hết hồn.