Tự mình nói muốn chia tay, anh ta chắc chắn sẽ không đồng ý, bởi vì anh ta liền không tiện bàn giao với Liên Trì.
Anh ta và Tang Thi Thi, cách đây không lâu khi tiếp cận Tô Trà, cũng đã dính lấy nhau rồi.
Tang Thi Thi này, nhìn như một đóa cúc trắng, thế nhưng lúc nên chơi cũng sẽ chơi.
Ở trước mặt những người khác là một con thỏ trắng nhỏ, nhưng ở rất nhiều trường hợp cũng không luống cuống, là nữ thần trong lòng rất nhiều nam sinh.
Dung mạo của cô ta không đẹp bằng Tô Trà, nhưng biết làm người hơn Tô Trà.
Trước đây Tô Trà ở cùng cô ta, mới bắt đầu còn có thể có rất nhiều người khen Tô Trà đẹp đẽ, nhưng sau đó ánh mắt những người kia liền càng ngày càng thờ ơ, thậm chí có lúc chán ghét nhìn về phía Tô Trà.
Thế nhưng Tô Trà rõ ràng không hề làm gì cả.
Bây giờ suy nghĩ một chút, ai động chân động tay, rõ rõ ràng ràng.
Lại như vừa rồi ở trong điện thoại, Tô Trà phỏng chừng bây giờ mình lại ở trong lòng những người khác nhiều thêm một cái danh hiệu bắt cá hai tay.
Có điều, cô không thèm để ý!
Cô tiếp tục trầm tư chuyện vừa nãy, đồng thời bắt đầu luyện tập quyền pháp.
Tuy rằng không thể tu luyện võ công, nhưng kiến thức cơ bản cũng có thể luyện vững chắc một chút, xã hội này, một cô gái yếu đuối như cô, học thêm chút công phu phòng thân, tóm lại là không vô ích.
Lúc đánh quyền, cô cũng có thể vừa nghĩ sau này nên làm cái gì.
Bầu trời bên ngoài vẫn là xanh thẳm như vậy, ánh mặt trời từ bệ cửa sổ chiếu vào, nhỏ vụn soi sáng trên thân thể Tô Trà, tạo ra một cái bóng nhỏ dài.
Cô thu động tác lại, ưỡn lưng lên đến mức thẳng tắp, ánh mặt trời thẳng tắp chiếu vào, trước mặt cô tiếp nhận soi sáng như vậy, cả người như là bị phủ một tầng ánh sáng vàng.
Tô Trà nhẹ nhàng ung dung thở một hơi, mở hai mắt vẫn nhắm chặt, ánh mắt liền vô tình chuyển tới tủ quần áo.
Thần sắc cô hơi động, đi đến trước tủ quần áo.
Ngăn tủ gỗ giản dị, kéo mở ra, bên trong chỉ có mấy bộ quần áo rất ít, đa số lấy T-shirt quần jean làm chủ. Cô không có thẩm mỹ gì, nhiều trang phục đơn giản tùy tính, T-shirt quần jean lại tiện nghi, liền vẫn là ưu tiên hàng đầu của cô.
Những thứ tiện nghi này bây giờ sờ vào, Tô Trà vậy mà cảm thấy có chút đâm tay.
Cũng đúng thôi, cô ở cổ đại lâu như vậy, tơ lụa sang quý, dùng toàn là đồ thượng hạng, nào còn dễ dàng nhớ lại những ngày đã sống trước đây.
Rút cái áo T-shirt thuần trắng đâm tay này ra, Tô Trà nhìn phía trên không có một chút hoa văn nào, chỉ là một cái áo chữ T màu trắng bình thường không hề bắt mắt chút nào, hơi nhướng mày.
Nhưng rất nhanh, một hồi sau ánh mắt cô liền tỏa sáng.
Bởi vì vẻ mặt biến hóa như vậy, cả người cô đều trở nên thần thái sáng láng lên, như đi trong ánh sáng mùa xuân rực rỡ, khiến người ta nhìn không dời nổi mắt.
Đẹp đẽ không cách nào tả được.
Cô sẽ thêu.
Thậm chí là thêu theo kiểu thời nhà Đường đã thất truyền.
Ở nước Hoa, thêu thùa không xa lạ chút nào, bao nhiêu cái trang phục vốn không đáng chú ý, đi qua những bàn tay tinh xảo kia, từng mũi từng mũi thêu ra hoa văn hoàn mỹ, biến thành một cái trang phục hoa lệ đẹp đẽ.
Kỹ thuật thêu của nước Hoa, chính là tuyệt nhất thế giới.
Chỉ là bởi vì bây giờ phát triển công nghệ cao, nhiều loại thủ pháp thêu thùa như nghề thủ công truyền thống, đã từ từ thất truyền.
Đặc biệt ở thời kì nhà Đường đã từng cực thịnh, có một loại phương pháp thêu đại diện cho sự cổ điển nhất của triều đại nhà Đường —— kỹ thuật thêu thời nhà Đường, đã hoàn toàn thất truyền.
Chí ít ở trong ký ức của Tô Trà, cô đọc sách lịch sử nói cho cô, ở thế kỷ 21 bây giờ, kỹ thuật thêu thời nhà Đường đã thất truyền.
Mà cô đã từng ở cổ đại, cô không thể kết luận có phải là có dính dáng với thời Đường hay không, nhưng văn hóa đều cực kỳ tương tự với thời nhà Đường, chỉ là tên triều đại không giống, nhưng một loại phương pháp thêu thùa đứng đầu thiên hạ mà người phụ nữ nhất định phải học, chính là cái kỹ thuật thêu thời nhà Đường kia.
(lặp lại lần nữa bởi vì nội dung truyện sẽ cần một đoạn lịch sử hư cấu, xin mọi người coi như đang xem thế giới song song! )
Mượn tiền
Thêu Đường, trên thực tế chính là một loại phương pháp thêu đại biểu cho thời nhà Đường, bởi vì quá mức nổi danh, liền trở thành đại biểu cho triều đại này, gọi là thêu thời nhà Đường.
Bao nhiêu nhà sử học và thợ thủ công dân gian từng than thở rằng nếu phương pháp thêu gai của nhà Đường còn tồn tại, nghề thêu nước Hoa tất nhiên sẽ nâng cao một bước.
Bởi vì kỹ thuật thêu thời nhà Đường là một trong số ít phương pháp thêu có thể thêu hoa văn một cách sống động nhất.
Bởi vì cách thiêu huyền diệu phức tạp, phải hao phí rất nhiều thời gian đi nghiên cứu, rất nhiều người không học được, cái này cũng là một trong những nguyên nhân chính khiến kỹ thuật thêu thời nhà Đường bị thất truyền.
Lúc trước Tô Trà vừa xuyên qua cũng không quá quen thuộc, nhưng may mắn chính là dù sao gien không tệ, nơi đó mỗi cái cô gái từ nhỏ đều phải học thêu thời nhà Đường, từ tiểu học đến giờ, cô đã sớm khắc ghi loại phương pháp thêu này vào trong lòng mình.
Thậm chí ở lúc mình sống lại trở về, Tô Trà đều có thể kết luận, cô không có quên mất loại phương pháp thêu này.
Nếu như, cô tái hiện loại phương pháp thêu thất truyền này trở lại thế gian thì sao đây?
Nghĩ tới đây, ánh mắt Tô Trà sáng lên, lập tức nghĩ đến mình phải làm gì.
Có thể trước tiên làm một nhà thiết kế, đặc biệt là một blogger chuyên thiết kế quần áo, lấy phương pháp thêu thời nhà Đường, quần áo cô làm ra, tất nhiên sẽ rất được hoan nghênh.
Đương nhiên bây giờ chỉ là suy nghĩ, đến cùng như thế nào Tô Trà còn phải thử xem phương pháp thêu của mình có phải là còn nắm giữ trăm phần tram hay không.