Theo ánh mắt của anh nhìn lại, Tần Lạc Y phát hiện thì ra trên tủ giày còn đặt một đôi dép tình nhân, tuy mặt trên che kín tro bụi, nhưng màu sắc, hình dáng của chúng nó vẫn có thể thấy rõ ràng.
Hình vẽ một con thỏ nhỏ màu xanh, ngây thơ rồi lại có vẻ ấm áp như vậy.
"Em ở nơi này đi, chìa khoá dự bị đặt trong ngăn kéo thứ hai phía dưới TV."
Thái độ của Lệ Phong Tước khác thường không có ác miệng, cũng không có cố ý ở trước mặt Tần Lạc Y "Làm dáng", anh chỉ là rất lạnh nhạt nói ra hai câu này, liền không có lại nhìn phòng này một chút, xoay người rời khỏi.
Tần Lạc Y nhìn bóng lưng càng đi càng xa càng phong phanh kia, hoảng hốt cảm thấy Lệ Phong Tước kỳ thực rất cô độc.
1: người đàn ông yếu đuối đến làm cho người đau lòng (1/2)
Lệ Phong Tước rời khỏi làm Tần Lạc Y thở phào nhẹ nhõm, chậm rãi phun ra một ngụm khí, cô quay đầu tiếp tục đánh giá căn nhà trọ này.
Nhà cũng không lớn, vách tường xung quanh cũng bởi vì thời gian mà tường tróc ra từng mảng, phòng càng là bởi vì lâu dài không có ai ở, chung quanh đều bịt kín một tầng tro bụi dày đặc.
Không có vẻ tức giận làm Tần Lạc Y âm thầm tặc lưỡi, vội vàng từ trong phòng tìm cái khăn lông, cuốn tóc của mình lên, sau đó bắt đầu tận tâm thanh lý tro bụi.
Tần Lạc Y chỉ muốn quét toàn bộ nhà sạch sẽ, cô không nghĩ tới nhìn như ung dung dễ dàng, vậy mà bắt tay vào làm lại nhiều việc như vậy, đợi Tần Lạc Y rốt cục cơ bản dọn dẹp nhà xong, sắc trời đã tối đen.
Tắm rửa cho mình xong, Tần Lạc Y mệt mỏi co quắp rốt cục thỏa mãn ngã mình trên giường.
Một bên khác, Lệ Phong Tước đang lái xe biểu hiện lạnh lẽo nhìn về phía trước, vết tích trên trán dưới ánh mắt lạnh lùng có vẻ càng thêm làm người ta sợ hãi.
Lúc này điện thoại di động đột nhiên vang lên.
"Nói."
"Lão đại, ngày hôm nay khí trời tốt nha." Giọng Hạ Hạo sung sướng từ một đầu khác của điện thoại di động truyền tới.
"Nói nhảm nữa tôi liền cúp."
"Đừng, em nói, em mới vừa nghe anh em phía dưới nói, anh dẫn theo một người phụ nữ đi tới nhà trọ." Hạ Hạo gãi gãi đầu, phát ra hỏi dò về hướng lão đại của mình.
Anh so với bất luận người nào đều rõ ràng cái nhà trọ kia chính là cấm chế của Lệ Phong Tước!
Thế nhưng bây giờ, vậy mà có một người phụ nữ liền như vậy ung dung được tiến vào, có thể không làm anh hiếu kỳ sao?
Lệ Phong Tước nghiêng đầu liếc mắt nhìn giấy hôn thú màu đỏ ở chỗ cạnh tài xế, biểu hiện cũng nhiễm phải một tia phức tạp.
"đó không phải đều là chuyện đã qua sao? Không phải bây giờ tôi cũng kết hôn rồi sao?"
Hạ Hạo nghe thấy lời nói như vậy suýt nữa bị nước miếng của mình sặc chết.
Kết hôn? Lão đại kết hôn?
Vừa định hỏi dò xảy ra chuyện gì, Hạ Hạo liền nghe thấy điện thoại di động truyền đến một trận tút tút: "Cúp rồi?"
Lệ Phong Tước tiện tay ném điện thoại qua một bên, giẫm chân ga đến mức lớn nhất.
Liên tiếp mấy ngày Tần Lạc Y ra ra vào vào ở nhà trọ đều không có lại nhìn thấy Lệ Phong Tước, nếu như không phải biết nhà này không phải là của mình, cô đều sắp đã quên người tên Lệ Phong Tước này.
Yên lặng thở dài một hơi, Tần Lạc Y ngơ ngác nhìn trần nhà.
Tần Lạc Y rõ ràng mình không thể "Chiếm cứ" nhà Lệ Phong Tước trong thời gian quá dài, thế nhưng mấy ngày nay cô tìm việc làm cũng thực sự không thuận lợi.
Ngơ ngác nằm ở trên giường, tiền trên người lập tức liền tiêu hết, nếu như lại không tìm được việc làm...
Có lẽ bởi vì gần đây bôn ba quá mệt mỏi, nghĩ đi nghĩ lại, Tần Lạc Y liền nặng nề ngủ thiếp đi.
Không biết qua bao lâu, cô mơ mơ màng màng cảm giác thở không thông, lại như có một ngọn núi đè trên người mình.
Tần Lạc Y đang say ngủ bỗng nhiên thức tỉnh, đưa tay lại tìm thấy trên người mình vậy mà đè lên một người đàn ông mang theo mùi rượu nồng đậm.
Vừa định rít gào liền nghe ra tiếng thở của Lệ Phong Tước, thần kinh theo bản năng thả lỏng, đưa tay mạnh mẽ đẩy người trên người, muốn làm anh từ trên người mình ngồi dậy.
Lệ Phong Tước lại cũng không cho cô cơ hội này, ôm chặt lấy người phụ nữ dưới thân.
2: người đàn ông yếu đuối đến làm cho người đau lòng (2/2)
Bất luận Tần Lạc Y giãy dụa thế nào cũng không chịu buông tay, Lệ Phong Tước say rượu lột ra hết thảy ngụy trang, yếu đuối như một đứa trẻ mất đi dựa vào, ôm cô thật lâu, trên mặt lộ ra thỏa mãn và dịu dàng chưa từng có.
Tần Lạc Y ở sau khi phát hiện nội tâm Lệ Phong Tước vốn là yếu đuối thì có trong nháy mắt rung động, cô thậm chí muốn đưa tay ôm lấy người đàn ông yếu đuối đến làm cho người đau lòng này.
Thế nhưng cô không nghĩ tới, Lệ Phong Tước vậy mà đầy cõi lòng thâm tình cùng dịu dàng ở bên tai cô, hô lên tên của một người phụ nữ khác.
Tần Lạc Y trong nháy mắt trợn to hai mắt, động tác trên tay vốn muốn ôm chặt, nhất thời hóa thành càng mãnh liệt giãy dụa.
"Lệ Phong Tước, anh..."
Trong miệng vừa hô lên vài chữ liền bị Lệ Phong Tước bá đạo ngăn chặn môi, còn chưa nói ra khỏi miệng đã hóa thành nghẹn ngào bên mép.
Người đàn ông say rượu hung hăng hôn lên, Lệ Phong Tước không cho người phụ nữ bất kỳ cơ hội tránh né, bá đạo khóa lại hết thảy đường lui của Tần Lạc Y.
"Mục Linh."