Tần Lạc Y chợt nhớ tới lúc chụp ảnh, nhiếp ảnh gia không ngừng cường điệu với hai người động tác phải thân mật tự nhiên.
Cô còn nhớ lúc Lệ Phong Tước ôm cô vào trong lòng, cơ thể không thích ứng cứng ngắc, cô xin thề, lúc đó cô tuy không thấy anh là vẻ mặt gì, nhưng cô tuyệt đối nghe được tiếng cười khẽ của Lệ Phong Tước.
Tần Lạc Y không tự nhiên ho khan vài tiếng che giấu mình lúng túng, sau đó bỏ giấy hôn thú của mình vào trong túi xách, lại lấy một tấm thẻ ngân hàng ra, chậm chạp giống như bầu không khí mở miệng: "Trong này có hai mươi lăm vạn, còn lại, chờ sau khi chúng tôi ly hôn ta lại cho anh."
Lệ Phong Tước nhìn người trước mặt lấy thẻ ngân hàng ra rốt cục sửng sốt.
2: Trên người em có chỗ nào mà tôi chưa từng thấy (2/3)
Cho tới nay, đều là anh cho tiền phụ nữ, lúc nào từng có người phụ nữ đưa tiền cho anh?
Tâm lý chênh lệch này làm anh chăm chú nhếch hai hàng mày kiếm lên, đang muốn nói cái gì, lại chợt nhớ tới, cô gái nhỏ trước mắt này coi mình là trai bao, mà hai người bọn họ kết hôn cũng chỉ là một trò chơi, một cuộc giao dịch.
Tần Lạc Y đưa tiển thù lao cho mình, dường như cũng không thể dị nghị.
Lệ Phong Tước cụp mắt nhìn tấm chi phiếu kia, lần đầu tiên nhận tiền của phụ nữ, cũng thật là một loại trải nghiệm khác, có chút không tự nhiên đưa tay ra, lại nhìn thấy rương hành lý phía sau của Tần Lạc Y.
Lệ Phong Tước nhíu mày trêu ghẹo mở miệng: "Em đây là chuẩn bị cùng tôi hưởng tuần trăng mật sao?"
"Không phải..." Tần Lạc Y bị Lệ Phong Tước nói có chút đỏ mặt, bất quá nghĩ đến dường như xác thực không đúng, mình nhấc theo hành lý đến, làm sao cũng sẽ khiến người ta nghĩ bậy.
Vì không cho Lệ Phong Tước hiểu lầm, Tần Lạc Y có chút nói lắp mở miệng: "Cái kia, vì kết hôn, tôi... Bị ba ba đuổi ra ngoài."
Tần Lạc Y nói xong không khỏi nghĩ đến nụ cười gằn bên môi của mẹ Tần lúc ở Tần gia, cùng với dáng vẻ ba tức giận đến cực điểm.
"Em sẽ không phải là bị sự uy mãnh của tôi vào tối ngày hôm ấy chinh phục chứ?"
Lệ Phong Tước hai tay ôm ngực, ánh mắt tùy ý lưu luyến trên mặt Tần Lạc Y: "Sau đó không phải tôi không lấy chồng."
Anh tuy rằng trên mặt là một bộ dáng vẻ trêu ghẹo, nhưng trong lòng lại đang bí ẩn suy nghĩ, bị đuổi ra ngoài?
Vậy phỏng chừng Tần gia cũng ngừng hết thảy kinh tế của cô đi, nghĩ tới đây, Lệ Phong Tước không khỏi suy đoán thẻ ngân hàng cô vừa đưa cho mình phỏng chừng là toàn bộ gia sản của cô.
Cô gái nhỏ này bị đuổi ra ngoài cũng không biết giữ chút tiền riêng cho mình, còn giao toàn bộ gia sản ra, thật là một con dê nhỏ.
"Đi theo tôi."
Lệ Phong Tước đưa tay nắm lấy rương hành lý, lại phát hiện người phụ nữ trước mắt còn đang ngẩn người cũng không có bất luận động tác gì, lông mày hơi nhíu, không nhịn được lần thứ hai cười ra tiếng.
"Sao vậy? Còn sợ bị tôi ăn? Toàn thân em từ trên xuống dưới nơi nào là tôi chưa từng thấy, làm cũng làm rồi, còn lo lắng cái gì."
Lệ Phong Tước thoáng khom lưng duy trì nhìn thẳng với Tần Lạc Y, cái giọng trêu chọc kia làm Tần Lạc Y hoàn hồn, trong nháy mắt hô hấp gấp gáp lên.
Tần Lạc Y đỏ mặt ngoảnh đầu qua một bên, muốn từ trong thẻ tín dụng đã bị đống băng của bản thân, cô có thể sử dụng tiền cũng chỉ có thể cho Lệ Phong Tước hai mươi lăm vạn kia, trên người bây giờ chỉ còn hơn một ngàn đồng, suy nghĩ một chút, liền không có từ chối đề nghị của Lệ Phong Tước.
Tần Lạc Y ngẩng đầu lên chăm chú nhìn người đàn ông, nghĩ đến nghề nghiệp của Lệ Phong Tước, cô trầm ngâm lại, mở miệng: "Tôi sẽ không ở không, việc trong nhà tôi có thể ôm đồm, coi như là tôi giao tiền thuê nhà."
Lúc Tần Lạc Y theo Lệ Phong Tước đi tới một nhà trọ cũ kỹ thì, cô nhạy cảm nhận ra được tâm trạng của người bên cạnh biến hóa.
"Ai, anh không phải Lệ Phong Tước sao? Đã mấy năm không thấy anh, trở về lúc nào vậy?"
3: Trên người em có chỗ nào mà tôi chưa từng thấy (3/3)
Mở miệng chính là người gác cổng, vừa nghe thấy cửa vang động, liền cau mày nhìn tới hướng cửa lớn, phát hiện là Lệ Phong Tước đã mấy năm không gặp, nhớ tới thằng nhóc này khi đó mỗi ngày không có chuyện gì liền đến phòng bảo vệ chơi cờ với anh, lại nhìn thấy cô gái phía sau Lệ Phong Tước.
"Đây là dẫn vợ trở về à? Trở về là được rồi, kết hôn, sinh sống chính là phải chân thật, mấy năm qua cậu đều không trở về, nếu như nhà có vấn đề gì liền đến tìm đại gia, tôi cũng không trì hoãn thời gian của cậu, mau đi lên xem một chút, quét tước một phen."
Lệ Phong Tước thay đổi dáng vẻ yêu dị không đúng đắn, cung thuận mở miệng: "Được rồi, chờ tôi thu thập xong lại cùng chú chơi một ván."
Lệ Phong Tước ôn hòa như vậy so với dáng vẻ phong tình lộ ra ngoài trước kia càng thêm mê người, nhìn sườn mặt như vậy, Tần Lạc Y không cẩn thận lại thất thần.
Chỉ trong nháy mắt như vậy, Tần Lạc Y thậm chí cảm thấy người đàn ông bên cạnh này mang theo nhiều tầng mặt nạ, trước đó nhìn thấy Lệ Phong Tước chính là đeo một bộ mặt nạ yêu tà.
Lệ Phong Tước lúc này, lẽ nào mới thật sự là anh sao?
"Sao vậy? Có phải là đột nhiên cảm thấy ông xã em rất tuấn tú, tuy rằng anh cũng biết anh rất tuấn tú, có điều em lại cứ tiếp tục sững sờ như thế, chúng ta liền sẽ đi nhầm cửa."
Sau khi Lệ Phong Tước rời khỏi nhà lớn, lại biến trở về người đàn ông đẹp yêu tà kia, mắt anh nhìn Tần Lạc Y vẫn là vẻ mặt hốt hoảng như vừa nãy, liền lên tiếng trêu đùa.
Tần Lạc Y vốn đang hồn ở trên mây, đột nhiên bị Lệ Phong Tước gọi như vậy, một hồi liền tỉnh táo lại.
Theo bản năng liền muốn đi đến một nhà cách mình gần nhất, mãi đến khi người đàn ông bên cạnh cất tiếng cười to mới phản ứng được mình bị anh chỉnh.
Nghĩ đến Lệ Phong Tước vừa nhắc tới hai chữ 'Ông xã', đỏ mặt lườm anh một cái.
Lúc Lệ Phong Tước mở cửa phòng, Tần Lạc Y theo sát phía sau.
Vừa vào phòng, cô phát hiện hết thảy trong phòng đều đã dùng vải trắng trùm lên, tro bụi rơi xuống dày đặc một tầng, cả phòng đều tràn ngập mùi bụi bặm.
Tần Lạc Y dùng tay che mũi lại, không ngừng mà ho khan: "Nhiều bụi như vậy, đã bao lâu không có người ở rồi?"
Hồi lâu không có nghe thấy trả lời: "Lệ Phong Tước?"
Tần Lạc Y nghi hoặc ngẩng đầu, nhìn về phía người đàn ông đứng ở cửa, lại phát hiện anh chỉ là sững sờ đứng ở nơi đó, ánh mắt thất thần nhìn xem một chỗ.