⬅ Trước Tiếp ➡

nhiều cây cối được cắt tỉa uốn thành hình động vật, trong đó, còn có cả hình tượng Nàng tiên cá.
Màn đêm vừa buông xuống phủ xuống bồn hoa hình Nàng tiên cá khiến chiếc bóng kéo dài thảnh một mảng u tối.
những cơn gió ngoài biển thổi vào khiến chiếc đuôi khẽ lay lay, làm cho hình tượng trở nên xinh đẹp sống động.
Dung Doãn Trinh dừng bước trước bồn hoa hình Nàng tiên cá, anh dùng ngón tay miết theo đường cong của hình mỹ nhân ngư.
“Đêm đó, khi em mặc chiếc váy Tây Ban Nha khiêu vũ, tôi nhìn thoáng qua là nhận ra em, khi đó, anh vô cùng vui vẻ, tiểu mỹ nhân ngư đi từ Nga theo tôi đi đến Tây Ban Nha.” Loan Hoan thật sự chán ghét Dung Doãn Trinh đàm luận về đề tài tiểu mỹ nhân ngư với cô.
“Dung Doãn Trinh, không phải là anh luôn cố chấp.
.
.
.
Tôi.
.” Loan Hoan dừng một chút, thanh âm khô khốc “Tôi cứu anh à?
Như vậy, giúp một tay.
.
.” Thực khó đọc, rất khó đọc phải không?
Câu nói đầu tiên ngắn ngủi che giấu hai lời nói dối lớn.
“Nếu anh thật sự biết ơn tôi, như vậy thì thuyết phục ba anh đi, bảo ông ấy hợp tác với ba tôi, về vấn đề kết hôn chúng ta nên dừng lại ở đây, không có cô gái nào nguyện ý kết hôn cùng với một người đàn ông xa lạ chỉ gặp mặt có ba lần.
Còn nữa, Dung tiên sinh, có vẻ như anh đã quên hai lần trước chúng ta gặp nhau trong tình trạng như thế nào.” Loan Hoan nói liền một mạch.
Khuôn mặt Dung Doãn Trinh chuyển hướng về phía Loan Hoan, chậm rãi, vươn tay.
Theo bản năng, Loan Hoan lùi về phía sau một bước.
“Em sợ hãi tôi sao?” Anh khẽ giọng hỏi.
Loan Hoan quay mặt sang một bên.
Đúng vậy, cô sợ anh, giác quan thứ sáu nào đó đang cảnh cáo cô, rời xa người đàn ông này, không được để vẻ bề ngoài của anh ta lừa.
“Em sợ hãi tôi sao?” Dung Doãn Trinh khẽ giọng hỏi.
Loan Hoan quay mặt sang một bên, lạnh lùng nói “Chẳng lẽ tôi phải nên sợ anh?” “Ừm, hẳn là sợ tôi.” Anh gật đầu, tự giễu “Rất nhiều người đều sợ hãi tôi, những người đó sợ tôi nhiều như thế nào tôi không cần quan tâm, nhưng mà, tôi hi vọng không phải là em sợ tôi.” “…” “Người bị thiêu rụi trong xe không phải do tôi giết, tôi lấy thi thể đó từ nhà tang lễ ra, tôi còn có thể nói cho em biết, cho tới bây giờ tôi chưa từng giết bất cứ ai, cho dù, từ nhỏ cho tới lớn bọn họ đã bắt đầu dạy tôi biện pháp đơn giản nhất để giải quyết một người như thế nào.
Còn nhớ rõ đêm đó tôi đã nói với em những câu này không, tôi chán ghét chuyển nhà.” “…” “Lúc còn rất nhỏ, thân phận con trai của Dung Diệu Huy khiến tôi phải thay đổi khuôn mặt mỗi nơi tôi tới, tôi có rất nhiều tên, hôm nay là Mike ngày mai là Jake.
Bởi vì sợ bại lộ thân phận, những người đi theo tôi thay đổi từng nhóm từng người một, qua mỗi một tuổi tôi cần học những tài phòng thân khác nhau, một năm tôi mới gặp ba tôi một lần, thời gian gặp chỉ trói buộc trong khoảng nửa tiếng, tôi chán ghét như vậy, vô cùng chán ghét.
Chính là bởi vì không thích như thế, tôi không muốn tương lai con của tôi sẽ giống như tôi, cho nên, tôi thuyết phục ba, nói với ông ấy, ba ba, chúng ta có thể sống một cuộc sống mà không cần mang theo vệ sĩ, không cần cuộc sống mà buổi tối vẫn còn


⬅ Trước Tiếp ➡