⬅ Trước Tiếp ➡

họ, không để họ hãm sâu vào vũng bùn kia.
Đương nhiên sợi dây lợi ích này phải có một sự đảm bảo, ví dụ như, dùng cách thức quê mùa cẩu huyết lại giả tạo nhưng lúc nào cũng đúng, quan hệ thông gia.
Nhà họ Dung bàn bạc với người thông minh nhất của nhà họ Lý, hết thảy đều âm thầm tiến hành.
Hiện tại, hai người đàn ông trong thư phòng, một người là trong lòng biết rõ ràng, mà người còn lại, là bị mẹ mình lừa chẳng biết gì.
Lý Tuấn Khải còn tưởng rằng dựa vào mối quan hệ sâu xa và chân thành giữa hai nhà có thể thuyết phục Dung Diệu Huy hợp tác với ông.
Lúc này, Lý Tuấn Khải đang cùng Dung Diệu Huy nói đến lần gặp mặt từ những năm rất lâu về trước, khi đó, bọn họ đều còn trẻ, khi đó, con gái nhỏ của ông chỉ là một Tiểu Đậu Đinh, con ông ấy cũng chỉ là một Tiểu Đậu Đinh lớn hơn một chút xíu, cũng không biết thế nào hai quả Đậu Đinh cứ thế đánh nhau, cậu nhóc con cậy mình cao hơn một chút xíu đánh cho cô nhóc khóc oa oa.
Người nói cười, người nghe cũng cười, giữa không khí hòa thuận vui vẻ như thế này có một thanh âm vang lên “Nếu lúc đó người khóc oa oa là Dịch Hoan, như vậy bọn con chính là đôi oan gia vui vẻ trong truyền thuyết.” Không biết từ khi nào Dung Doãn Trinh cũng đi đến thư phòng, anh đứng ở bên cạnh Loan Hoan, biểu cảm có chút thất vọng.
“Dịch.
.
.
Hoan?” Lý Tuấn Khải hỏi một câu khô khốc, ánh mắt di chuyển sang hướng Loan Hoan.
Dung Diệu Huy cũng sửng sốt, ông đem bút lông đưa cho Dung Doãn Trinh “Doãn Trinh, viết tên Dịch Hoan xuống đây, để ba xem chữ Hán của con có tiến bộ hay không.” Nói nghe đến đó, trên cơ bản là Loan Hoan đoán được một số chuyện.
Ở trên đồng bằng Córdoba, Dung Doãn Trinh đã từng nói, anh có thể nói tiếng Trung lưu loát, nhưng nhận biết chữ Hán ít tới đáng thương.
Quả nhiên, Dung Doãn Trinh viết chữ “Loan Hoan” xiêu vẹo ở trên tờ giấy trắng, lúc viết gần xong còn lẩm nhẩm.
“Dịch Hoan.” Dung Doãn Trinh chỉ vào hai chữ kia, nhớ kỹ, lẩm nhẩm xong, ánh mắt của anh dừng ở trên mặt Loan Hoan, biểu hiện như một đứa trẻ giành công.
Oh, thầy giáo, thấy được không?
Tôi vẫn còn viết rất tốt.
Người cười trước tiên là Lý Tuấn Khải, Dung Diệu Huy cũng cười theo.
“Có lẽ, con lại nhận sai chữ?” Dung Doãn Trinh dè dặt cẩn trọng hỏi.
Sự việc nhỏ xen giữa dường như khiến bốn người trong thư phòng trở nên thân thiện hơn, cảm giác thân thiện này kéo dài đến buổi tối, trên bàn ăn, Loan Hoan bị sắp xếp ngồi cùng Dung Doãn Trinh, Lý Tuấn Khải cùng Dung Diệu Huy ngồi gần nhau, Phương Mạn và người bạn đến thăm bà cũng xuất hiện trên bàn cơm, thỉnh thoảng bà bạn đó sẽ nói “Tiểu Hoan cùng cậu Dung nhìn thật xứng đôi.” Người duy nhất chẳng hay biết gì là Lý Tuấn Khải trịnh trọng đáp lại “Tiểu Hoan nhà chúng ta còn ít tuổi, có thể có bạn trai, lập gia đình thì phải chờ thêm vài năm nữa.” Câu nói của Lý Tuấn Khải dẫn đến chuyện bà lão tức giận, bạn của bà đã có nhiều người lên làm bà cố rồi.
Bữa tối với bầu không khí thật thật giả giả kết thúc, Dung Doãn Trinh cũng không tỏ vẻ săn đón trong bữa tối, anh chỉ thỉnh thoảng rót nước cho cô.
Sau khi bữa tối kết thúc, Dung Doãn Trinh tỏ ý muốn Loan Hoan dẫn anh ra ngoài đi dạo.
Trong vườn có rất


⬅ Trước Tiếp ➡