⬅ Trước Tiếp ➡

bức họa đã bị một vị đàn ông mua đi.
Theo bác gái trong chợ miêu tả đó là một vị thanh niên phương Đông trẻ tuổi, đeo chiếc kính râm lớn cùng mũ nên không thấy rõ diện mạo lắm, nhưng bác gái này lấy thánh Allah thề, theo ngón tay trắng nõn thon dài của người đàn ông đưa tiền cho bà có thể kết luận, người đàn ông này là một đại soái ca, còn nữa, bác gái kia nhấn mạnh không chỉ một lần rằng người đàn ông có bóng lưng làm cho người ta chảy nước miếng.
Bức họa của Lý Nhược Vân bán ra một trăm Euro, điều này làm cho chủ nhân bức họa điên cuồng, phải biết rằng, tại đây, đại bộ phận là người Ukraine sống trong trấn nhỏ nơi thâm sơn cùng cốc, hơn chục Euro là có thể mua được một bao tải đồ, bức họa một trăm Euro tuyệt đối là đồ xa xỉ.
Bởi vì bức họa mãi mà vẫn chưa bán được uể oải đến nỗi gần như sụp đổ, Lý Nhược Vân tiểu thư tựa như bị đâm một loạt kim châm.
Vì thế trên đường đi bọn họ dọc theo tuyến sát biên giới Nga Ukraine tìm người đàn ông kia, ven đường bọn họ hỏi rất nhiều rất nhiều người, có nhìn thấy người đàn ông đeo kính râm có bóng lưng mê người không?
Dọc theo con đường này thật sự có người nói là có một người đàn ông như vậy.
Hai ngày một đêm bọn họ luôn luôn đi tìm một người đàn ông ngay cả diện mạo cụ thể cũng không rõ, người khác nghe thấy việc này đại đa số đều nghĩ tuyệt đối là chuyện cực kì ngu xuẩn, mà khi chuyện này rơi xuống trên người Lý Nhược Vân liền biến thành một đoạn giai thoại, là một chuyện lãng mạn trong sáng.
Lý Nhược Vân có bối cảnh lớn khiến cô làm việc gì ở trong mắt mọi người cũng đương nhiên là chuyện vô cùng đáng yêụ Hai ngày một đêm sau, Lý Nhược Tư nói Lý Nhược Vân, tự em đuổi theo người đàn ông của em đi.
Sau đó, Loan Hoan cùng Lý Nhược Tư và cả bạn gái anh ta ở lại khách sạn, Lý Nhược Vân tiếp tục đuổi theo người đàn ông kia.
Hiện tại, Lý Nhược Vân không đuổi theo người đàn ông kia được, nhưng lại cứu một người đàn ông khác.
Nhìn cô ấy không hề giữ khoảng cách gì áp sát trên người đàn ông xa lạ, Loan Hoan đưa quần áo mang đến, quăng cho cô ấy chiếc thảm.
Lý Nhược Vân mặc xong quần áo sau đó nâng cằm nhìn người đàn ông vẫn hôn mê bất tỉnh như cũ, làm bộ thở dài “Vị lão huynh này nếu như có dáng vẻ đẹp mắt một chút thì có lẽ tớ sẽ cân nhắc khiến anh ta lấy thân báo đáp.” Theo ánh mắt Lý Nhược Vân, Loan Hoan bắt đầu quan sát người đàn ông kia.
Nếu cô không nhầm, người đàn ông kia hẳn là người Caucasus, là dạng người Caucasus thông thường ở trên đường vơ một cái cũng có thể túm được một mớ.
Hắc, làn da hơi nhợt nhạt, ngũ quan tầm thường không có gì lạ, điểm xuất sắc duy nhất hẳn là khuôn mặt anh ta, Loan Hoan cảm thấy chiếc cằm đẹp như vậy lại nằm trên người đàn ông này thật đáng tiếc.
Sau vài lần, Loan Hoan lại dời ánh mắt sang Lý Nhược Vân một lần nữa, cô ấy đã từ ghế sau đi đến phía trước, vừa ăn vừa chọn lựa dược phẩm cô mang đến.
Giữa đống dược phẩm, Lý Nhược Vân tìm ra thuốc hạ sốt cùng giảm nhiệt, trong quá trình tìm thuốc cô nói ước chừng tình huống của người đàn ông, trên cơ thể anh ta có thương tích, người đàn ông này không chỉ bị


⬅ Trước Tiếp ➡