⬅ Trước Tiếp ➡

biết, xe cô ấy hết xăng, hiện tại cô ấy vừa lạnh lại đói, cô ấy cần đồ ăn, xăng, thảm, còn có dược phẩm.
Còn giấu mình trong đống quần áo lớn, Lý Nhược Vân chỉ chỉ bánh mì đặt một bên, Loan Hoan đưa bánh mì cho cô.
Xem ra, vị này thật sự là đói vô cùng, hai miếng đã giải quyết xong chiếc bánh mì.
Rốt cục, nuốt bánh mì vào trong bụng xong, cô ấy chớp ánh mắt với cô “Hoan, tớ cũng không bị thương, thực ra người bị thương.
.
.” Lý Nhược Vân đem câu thực ra kéo thật dài, có nghiêng về “thừa nước đục thả câu”.
“Kỳ thực người bị thương là một con gấu Nga, mèo Nga, rắn Nga, hổ Nga?”Loan Hoan tức giận, cô thầm nghĩ phải mau chóng rời khỏi cái buồng xe lạnh như hầm băng này.
Lý Nhược Vân lắc đầu, cô vừa lắc đầu vừa lấy từng chiếc quần áo bị vứt như một đống lộn xộn kia ra.
Cùng với số lượng quần áo giảm dần, từ từ, một gương mặt đàn ông xuất hiện, còn không chờ Loan Hoan thấy rõ ràng diện mạo người đàn ông, cô đã bị một việc khác khiến cho giật nảy mình.
Nhà họ Lý danh tiếng gặp phải chuyện thật đúng là có chút cẩu huyết.
Không sao nói rõ được cứu một người đàn ông bị thương đang hôn mê trong tuyết, trên đường lái xe đưa người đàn ông kia đến bệnh viện thì xe cạn xăng, sau đó, căn cứ vào tinh thần chủ nghĩa nhân đạo Lý Nhược Vân đã chọn dùng biện pháp nguyên thủy nhất, vĩ đại cứu được người đàn ông xa lạ đang sốt cao.
Vì thế, liền biến thành tình huống như hiện tại này.
Hai người khác giới không quen biết đều náu trong đống quần áo lớn, giữa trời tuyết lạnh băng của nước Nga chia sẻ nhiệt độ cơ thể của nhau để thu lấy ấm áp.
Chuyện như vậy, nghe qua thật phù hợp với khúc nhạc dạo tình yêu bắt đầu, có lẽ, cũng lãng mạn, nhưng dường như đương sự lại chẳng nghĩ như vậy.
“Loan Hoan, cậu nói, nếu như người đàn ông này tỉnh lại liệu có muốn lấy thân báo đáp hay không?” Lý Nhược Vân còn áp cơ thể lên người đàn ông, cô nghiêng đầu suy xét “Nhưng không được, đã có một người đàn ông cần tớ gả cho anh ta, tớ không thể làm chuyện bắt cá hai tay.” Lúc đó, hai người đều còn niên thiếu, bọn họ trốn quản gia của nhà họ Lý giám sát, hai cô nhóc vụng trộm đi đến nhà tắm vừa lạc hậu vừa cũ kỹ của San Francisco, vừa uống trà quả la hán vừa cùng đám bác gái già xem phim cũ rích.
Lý Nhược Vân thích xem Đại Thoại Tây Dụ Tử Hà tiên tử nói muốn gả cho người đàn ông đầu tiên rút Tử Thanh bảo kiếm ra.
Lý Nhược Vân nói muốn gả cho người đàn ông đầu tiên mua bức tranh đầu tiên của cô.
Người đàn ông muốn mua bức tranh của cháu gái nhà họ Lý rất nhiều, nhưng người đàn ông muốn mua bức tranh của Lý Nhược Vân cũng rất ít.
Lý Nhược Vân mang theo bức họa đầu tiên khi bắt đầu tốt nghiệp đi du lịch, cô từ châu Mỹ vượt qua đến châu Âu, theo ánh mặt trời nắng hè chói chang của Brazil đi tới nơi trời băng tuyết ở Nga, cô vẫn chưa bán được bức họa, theo Loan Hoan thì thoạt nhìn nó giống như là đứa nhỏ tùy ý vẽ nguệch ngoạc, nhưng với Lý Nhược Vân lại là vẽ vẻn vẹn một mùa thu, khiến cô vừa khóc vừa cười.
Rốt cục, ở chợ sát biên giới Nga – Ukraine, Lý Nhược Vân bán được bức họa của mình, tiếc nuối là, cô vừa đi toilet thì


⬅ Trước Tiếp ➡