Thu hồi suy nghĩ, Tống Tương Tương lắc đầu “Không có, sao mình lại không biết xấu hổ như vậy chứ. Sau đó mình không dám nhìn mặt anh ấy. Nhưng mà tan học vẫn cố tình về muộn, trong phòng học còn hai người chúng mình, mình viết bài, anh ấy ngồi ở xa, trời tối một trước một sau về nhà.”
“Không có gì sao?”
“Đều là việc nhỏ như lông gà vỏ tỏi, rất nhanh đã tốt nghiệp.” Tống Tương Tương cười nói.
Chân Minh Châu a một tiếng, giống như suy nghĩ gì “Lại nói tiếp lúc dì cả đến, dì cả của mình đến, Tần Viễn cũng cho mình mượn quần áo đó.”
“Nên mới nói cậu ngốc.” Tống Tương Tương âm thầm nghĩ.
Chuông tan học vang lên, giáo viên dạy sử ra ngoài trước.
Thầy cũng không dạy quá giờ, không kéo một giây nào, chẳng sợ đề mục nào chưa nói xong, cũng lập tức nói một câu “Mục này tiết sau chúng ta nói tiếp.” Cũng bởi vậy, thầy luôn được lòng người.
Chân Minh Châu vẫn luôn cảm thấy ánh mắt của thầy làm người lo sợ.
Bạn học tốp năm tốp ba đi ra ngoài.
Chân Minh Châu vừa nhấc mắt, lấy Lý Thành Công đi đến trước bủng giảng chỗ Nhạc Linh San, vẻ mặt ý cười nói “Bạn Nhạc, giữa trưa mời cậu ăn cơm.”
Nhạc Linh San a một tiếng, đỏ mặt nói “Không…… Không cần.”
“Không được, lần này mình thi đứng được thứ hai, không mời cậu mình áy náy.”
Khi anh đang nói chuyện thấy Từ Mộng Trạch và Tần Viễn, vội vàng giải thích “Cậu yên tâm, không phải một mình mình mời cậu, có cả hội Tần Viễn nữa.”
Anh nói còn chưa dứt lời, mặt Nhạc Linh San đỏ hết lên, vôi đến mức xua tay “Thật sự không cần, mình mang theo cơm, mình về ký túc xá ăn.”
“Con gái người ta không muốn thì thôi đi.” Tần Viễn không có kiên nhẫn với chuyện nhỏ như vậy, ngước mắt thuận miệng nói một câu, đi đến trước mặt Chân Minh Châu, hừ cười “Lúc học cậu và Tống Tương Tương nói thầm gì vậy.”
Bí mật của con gái không thể nói lung tung. Điều cần chú ý này Chân Minh Châu vẫn phải có, nên trực tiếp nói một câu “Quản nhiều như vậy, cậu cũng không phải là mẹ mình.”
Lời vừa ra khỏi miệng, hai người đều sửng sốt.
Chân Minh Châu chưa từng thấy mẹ mình, hàng ngày cũng không thích người khác nhắc đến mẹ mình, sắc mặt thay đổi kỳ lạ, Tần Viễn vươn tay đánh lên đầu cô, mắng “Mình nói cậu đúng là không có chút lương tâm nào, sáng ai cứu cậu từ tay Diêm Vương.”
Chân Minh Châu bĩu môi, nhìn anh lộ ra nụ cười lấy lòng
Mặt bên trái kia có một lúm đồng tiền, cười rộ lên lộ ra sự không đối xứng, đáng yêu lại non mềm, đặc biệt lúc cười như vậy, tròng mắt sáng lấp lánh, đôi môi lộ ra chút tùy hứng, làm lòng người thay đổi, đồng ý dùn túng, chiều chuộng cô.
Tức khắc tâm tình Tần Viễn nhẹ hẳn, tai nghe thấy Lý Thành Công còn khuyên bảo Nhạc Linh San, quay đầu nói với nữ sinh một câu “Nếu cậu không đồng ý với cậu ấy, tên nhóc này bám cậu một học kỳ.”
Nhạc Linh San nhìn qua “……”
Anh Viễn thật bất công
Tại cửa hàng Xuyên Dụ
Năm người ngồi cái bàn tròn lớn sát cửa sổ.
Lý Thành Công cười với Nhạc Linh San nói “Cậu đừng nhìn cửa hàng này không lớn, hương vị rất ngon, lẩu siêu cay siêu ngon ăn rồi đảm bảo nghiệnnannan” anh nói ba siêu liên tiếp, giọng nói đột nhiên dừng lại, xoa gáy cười, “Chuyện này, cậu có thể ăn cay không?”
Nhạc Linh San nhỏ giọng “Mình không kén ăn.”
“Vậy là tốt rồi.”
Nhạc Linh San hơi hơi mím môi.
Không khí đột nhiên yên tĩnh, Lý Thành Công lúc này mới phát hiện cả bàn đầy người mỗi mình anh nói chuyện, Từ Mộng Trạch cúi đầu chơi điện thoại, sắc mặt Tần Viễn có chút xấu, nhai kẹo cao su, nhìn chằm chằm Chân Minh Châu đang dựa vào ghế, Chân Minh Châu thì, ánh mắt nhìn qua cửa kính cửa sổ, nhìn thẳng ra ngoài.
Lý Thành Công theo bản năng nhìn theo, bật cười một tiếng, lại nói với Nhạc Linh San “Thấy ba nam sinh bên đường đối diện không, cao nhất ở giữa đó chính là Trình học bá danh tiếng lừng lẫy, à không, học thần.” Thành tích học tập đáng sợ như vậy, không thể dùng học bá để hình dung.
Giọng điệu Lý Thành Công chế nhạo, Nhạc Linh San cũng biết rõ trò đùa giữa trưa, không nói tiếp, nhưng Tần Viễn đối diện, bộp một tiếng đập bất lửa trong tay lên bàn, nhướng mày, vẻ mặt không kiên nhẫn “Không nói câu nào thì nghẹn chết sao?”
Lý Thành Công giật mình một chút “Anh Viễn anh sao vậy?”
“…… Đói bụng.” Tần Viễn liếc mắt nhìn Chân Minh Châu một cái, môi mỏng dừng lại, phun ra hai chữ.
Lý Thành Công lập tức quay đầu kêu “Chủ quán, sao đồ ăn chúng tôi còn chưa mang lên vậy ”
Trước cống trường không thiếu chỗ ăn cơm, cửa hàng Xuyên Du tuy không lớn nhưng vị không tồi, mở cửa ở trường nhiều năm, rất có uy tín, là tiêu chuẩn của học sinh xa hoa, chút cơm này, bàn rất khó ngồi, một tiếng của anh gọi qua, đqauf óc chủ quán choáng váng đáp một tiếng “Đến ngay đến ngay.”
“Nhanh lên nannan”
Lời của Lý Thành Công mới ra miệng, nghe thấy cộp một tiếng, Tần Viễn đẩy ghế dựa ra, đi ra ngoài.
Anh lập tức nhìn về phía Từ Mộng Trạch, vẻ mặt mơ màng.
Từ Mộng Trạch nói “Ngu ngốc.”
Lý Thành Công “……”
Chân Minh Châu căn bản không chú ý tới tiếng động bên cạnh.
Ánh mắt cô luôn dừng ngoài cửa sổ.
Vừa rồi khoảng cách nói chuyện rất gần, cô ngửi được mùi hương nhàn nhạt mát lạnh trên người Trình Nghiên Ninh, yên tĩnh cảm nhận, cảm thấy hình như là bạc hà. Đừng nói, bạc hà rất hợp với khí chất của amh, lạnh lùng mà sạch sẽ, làm nhiều người nghiện.
Ba người bọn họ đi muộn hơn đám cô mấy phút, đi ở đường đối diện.
Vừa ra cổng trường là hai bên đường cây Hợp Hoan, cũng không biết trồng bao nhiêu năm, dù cũng không cao lắm, cô ngẫu nhiên nhàm chán nhảy lên, có thể hái được lá cây. Giờ phút này Trình Nghiên Ninh đi dưới bóng cây, ánh sáng mùa thu tươi đẹp chiếu xuống qua các kẽ lá, chiếu lên gương mặt anh một chút, giống như tạo cho anh một lớp mặt nạ ánh vàng, cấm dục, nhạt nhẽo, không thể xâm phạm.
Cô rát có hứng thú nhìn, cửa sổ bên cạnh độ nhiên có người đi qua.
Tần Viễn?
Chân Minh Châu theo bản năng mà nhìn về phía cửa.
Lúc Tần Viễn đi vào, thấy cô đang nhìn anh liền cười, rấ nhanh đến gần, giơ tay đặt đồ đanh xách trên bàn.
Một chai nước cam lạnh, vỏ nhựa cũng hơi lạnh.
Cô nhe răng cười, xoay người cắm ống hút vào uống. Cô thích nhất là nước cam, không chua như chanh bưởi, không ngọt như dâu, so với trà sữa mát lạnh, không có cà phê đắng và vị trà lạ, tóm lại, cô thích nhất.
Cô uống rất lâu, mấy người Trình Nghiên Ninh đã đi xa.
Lý Thành Công nhìn cửa sổ bên cạnh, trong đầu có gì đó lướt qua trong giây lát, anh tự nhắ mình, cảm nhận được khí nóng bốc hơi mù mịt.
Năm người bốn món một canh, rất nhanh đã lên.
Tần Viễn động đùa trước, anh tùy ý đem thịt và cá hầm ớt đặt lên ngoài nhặt mấy cây rau thơm ra, dáng vẻ rất quen thuộc.
Thủ lĩnh đám hư nhất lớp học, hàng ngày ở sau lớp chỉ đá cửa hút thuốc và ngủ, Nhạc Linh San thật ra có chút sợ anh, giờ phút này thấy anh như vậy, tưởng anh thích ăn rau thơm, liền ngoan ngoãn chờ, chờ anh nhặt xong.
Lý Thành Công thấy dáng vẻ nặng nề của cô thì cười, mở miệng nói “Chân Chân đánh rắm nhiều nhất, không ăn được rau thơm.”
“Này, Lý Thất Bại cậu nói ai vậy.”
“Nói cậu đó, không phục sao?” Cợt nhả.
Chân Minh Châu tức giận nhìn anh một cái, đang muốn nổi giận, Tần Viễn bên cạnh nhặt xong đột nhiên lên tiếng “Được rồi, ăn xong thì ra ngoài đánh.”