⬅ Trước Tiếp ➡
Lý Thành Công thở dài tiếc nuối nói, muốn chạy nhưng có chút không muốn đi, tìm lời hỏi một chút “Sao ba mẹ cậu lại đặt tên cho cậu như vậy?”
Nhạc Linh San ngước mắt nhìn anh một cái, cẩn thận nói “Cha mình thích xem Tiếu Ngạo Giang Hồ .”
“Mình đoán đúng mà ” Lý Thành Công còn muốn nói gì, bên ngoài vang lên tiếng chuông, anh tiếc nuối trở về chỗ của mình.
Nhạc Linh San bỗng dưng thở phào nhẹ nhõm, mở sách giáo khoa ra.
Cậu đừng nên gây họa cho Tổ quốc
Buổi sáng tiết cuối cùng là tiết Lịch Sử.
Giáo viên dạy sử là Cao Kỳ đã qua năm mươi, dáng người cao gầy, cao như cái sào vậy. Tóc của thầy có chút thưa thớt, hàng ngày rất ít nói, vì đi dạy học không bao giờ mang sách theo, tay chắp sau lưng, mặt luôn không biểu tình ngẩng cằm giảng bài, chỉ có lúc cực ồn ào thầy mới dừng lại một chút, dùng đôi mắt sâu nhìn chằm chằm người bắt đầu, cho đến khi lớp học im đến mức. Ó thể nghe thấy tiếng kim rơi.
Ngầm, có học sinh nam gọi thầy là “Xác ướp.”
Chân Minh Châu mỗi lần nghe tiếng thầy giảng bài đều gật gà gật gù sắp ngủ, một tay cô mở sách giáo khoa ra, một tay chống cằm, đang ngủ gật cảm giác bàn rung lên, tiếng nói chuyện oang oang bao phủ trường học, cô xoa cái trán ngẩng lên vừa thấy, Tần Viễn hỏi cô “Giữa trưa ăn cái gì?”
Cô không đáp lọ, quay đầu tìm người.
Nhập học không lâu, chủ nhiệm còn chưa xếp chỗ ngồi cho họ, bọn họ vào lớp học tùy tiện ngồi, vỗn dĩ mấy người ngồi cạnh nhau, mà thanh danh bốn người học thật sự rất vang dội, không mấy ngày đã bị Mã Bình Xuyên ép tách ra, cô ở tổ thứ 3, Lý Thành Công ở tổ 4, Tần Viễn và Từ Mộng Trạch dáng người cao, ở đường nhỏ đi xuống giữa tổ 2 và tổ 3.
Tống Tương Tương sau khi khai giảng mới tham gia cùng.
Chân Minh Châu thấy ý cười của Tần Viễn, thu hồi ánh mắt, cầm điện thoại xem tin nhắn của Tống Tương Tương. Cô không chú ý đến việc ăn cơm, rất tùy tiện. Tống Tương Tương một tay ôm bụng, dùng giọng sống không bằng chết nói “Mình không ăn, về ký túc xá ngủ một giấc, các cậu đi đi.”
An Thành có một bộ phận học sinh ở ngoài, có nhiều nguyên nhân ở ngoài, Tống Tương Tương và Chân Minh Châu cũng tùy, lười về nhà sẽ ở ký túc xá.
Chân Minh Châu hiểu nỗi khổ của đau bụng đến ngày, cất điện thoại nói “Tý nữa mình mang cơm về cho cậụ”
“Canh hầm, xương sườn đậu nành, ăn sáng không cần củ cải.”
“Được.” Chân Minh Châu đàn muốn trả lời một tiếng, thấy Tần Viễn lại tới, “Hai Mập nói muốn đến Xuyên Du nhà cậu ấy, cậu ấy mời, cảm ơn Nhạc Linh San đã giúp.”
“Ha.” Chân Minh Châu hồi phục, “Cậu ấy hỏi qua ý kiến nngười ta chưa?”
Nhạc Linh San cô gái kia nghiêm túc cần cù, hoen nữa khác với con gái chơi bời, thuộc về học sinh ngoan nghiêm túc học, không cùng một con đường với bọn họ.
Tần Viễn “Ai biết được, tan học sẽ biết, dù sao là cậu ấy mời.”
“Vậy tan học nói.”
Cô cất điện thoại, theo bản năng nhìn thoáng qua Nhạc Linh San.
Từ góc của cô có thể nhìn thấy dáng vẻ của cô gái kia, cô ấy không còn mặc áo sơ mi may vá nữa, thay đồng phục mới tinh, váy xanh sẫm màu, sau lưng trắng một mảnh, tóc đuôi ngựa dính trên mặt, theo ánh sáng, nhìn qua thiếu dinh dưỡng, không tốt lành gì.
Chân Minh Châu nhịn xúc động muốn đi gỡ đuôi ngựa của cô gái kia xuống, thu hồi tầm mắt lại, lại nằm bò lên bàn.
Đột nhiên, nhớ tới Trình Nghiên Ninh.
Trong đầu Chân Minh Châu hiện lên một câu, cô đá ghế học sinh nam ngồi trước, nhỏ giọng hỏi “Dư Minh An, cậu có danh sách học tập trường ta đúng không?”
Dư Minh An cũng là đệ tử tốt, rất có duyên với cô, đã cùng lớp ba năm, rất tốt tính, nghe thấy cô nói chuyện hơi nghiêng đầy, trả lời “Cậu từ từ.” Sau đó, cậu cúi đầu nhìn trong ngăn kéo nửa ngày, lấy tệp giấy ra đưa cho cô.
“Trời ạ.” Chân Minh Châu nghiêng đầu, tặng anh gương mặt tươi cười.
Ngồi cùng bàn Dư Minh An là Sử Hiểu Tuệ, là lớp học phó học tập, nhíu mày nhìn coi một cái, nhắc nhở “Đang học đừng nói chuyện.”
Chân Minh Châu sửng sốt “Cậu quản mình ànannan”
Giáo viên dạy lịch sủa đều mặc kệ, lớp có người nói chuyện, ăn vụng cũng có, người này cố tình nhằm vào cô? Trước đây Chân Minh Châu cũng mặc kệ, nhưng mấy ngày hôm trước biết người này có ý với Tần Viễn, cô có chút khó chịụ
Sử Hiểu Tuệ bị nghẹn đến sắc mặt không vui, cuối cùng không nói gì nữa.
Chân Minh Châu hừ cười mở danh sách hội học sinh của trường ra.
Bên cạnh, Tống Tương Tương cắn môi trắng bệch thò qua nhìn một cái, quả nhiên thấy gương mặt tuấn tú của nam sinh, mừng rỡ hỏi “Ha, muốn thei đuổi thật sai, đây chính là Trình Nghiên Ninh.”
“Trình Nghiên Ninh làm sao?”
“Không phải mình nói quá, chắc cậu không với tới.”
Lời này Chân Minh Châu nghe xong liền không vui, nhăn mày đẹp lại, trừng mắt “Mẹ nó có thể đừbg hạ ý chí phe mình nâng tầm kẻ địch được không ”
Tống Tương Tương nói câu thấm thía “Nữ sinh thích anh ấy phải xếp từ ngoài cổng trường đến đây, gầy có béo có cao có thấp không có sao? Không nghe nói anh ấy tốt với ai. Huống hồ người ta năm nay 12 rồi, cậu đừng gây tai họa cho tổ quốc, quay đầu là bờ.”
Chân Minh Châu nhấc chân trực tiếp đá sang.
Tống Tương Tương bật cười, chịu bụng đau nói “Thật ra nói, cùng Tần Viễn cũng tốt.”
Chân Minh Châu buồn bực liếc cô ấy một cái “Liên quan gì đến cậu ấy, chúng mình là anh em bằng sắt, đừng nói bậy, làm cậu ấy xấu hổ.”
Tống Tương Tương cười cười, không nói chuyện.
Chân Minh Châu không tim không phổi, nhưng cô không mù.
Gia thế kia của Tần Viễn, vẻ ngoài, nữ sinh theo đuổi cậu hàng đống, không thiếu so với Trình Nghiên Ninh. Tuổi dậy thì, nữ sinh rất dễ bị nam sinh cao gầy mang theo chút hư hỏng làm rung động, hôm qu còn thấy một chị lớp 11 cầm hoa đứng ở cửa lớp nói muốn tìm Tần Viễn.
Nhưng Tần Viễn chỉ chơi với Chân Minh Châu, bị mắng vẻ mặt còn dung túng, cả lớp có ai không biết?
Nhưng mà, tầng giấy này Tần Viễn không đâm thủng, những người khác đương nhiên không thể làm chủ thay cậu ấy, nên Tống Tương Tương nói chút liền thôi, vẫn không nhiều lời.
Chân Minh Châu cất danh sách vào ngăn bàn mình, đột nhiên hỏi “Sóng Lớn cậu nói gì chưa?”
Tống Tương Tương a một tiếng, nghiêng đầu nhìn đôi mắt mờ mịt của cô, nghĩ nghĩ, khẽ ừ một tiếng “Cứ cho là đã nói rồi đi.”
“Cái gì mà cứ cho là đã nói rồi?”
“Quan hệ không rõ, tốt nghiệp.”
“Sau đó thì?”
“Không có sau đó.” Tống Tương Tương nằm lên bàn, giọng lại chứa phiền muộn hiếm thấy, “Sau đó mình chưa gặp lại anh ấy.”
Cô gái nhỏ xinh đẹp vừa chào hỏi với cậu đâu
Thái độ này của Tống Tương Tương ngược lại gợi lên tò mò cho Chân Minh Châu, cô tạm thời vứt Trình Nghiên Ninh ra sau đầu, quấn lấy cô ấy nghe chuyện xưa.
Nam sinh kia là Phan Dịch.
Phan Dịch học cùng tiểu học với Tống Tương Tương, từ nhỏ không học vấn không nghề nghiệp. Lúc lớp 6, Tống Tương Tương còn rất ngây thơ, buổi chiều tan học phát hiện mình bị chảy máu, đơ ra không dám động đậy, một mình nằm bò lên bàn khóc.
Một hôm đấy Phan Dịch về nhà lấy đồ, trước khi về lấy đồng phục của mình để lên bàn cô, nói một câu rất thẳng thắn “Hình như cậu tới kinh nguyệt, về nhà tìm mẹ cậu đi, khóc cái gì.”
Tống Tương Tương xấu hổ không thôi, chờ trời tối, khoác áo đồng phục của anh về nhà.
Một lúc sau, cô theo bản năng chú ý Phan Dịch.
Phan Dịch cao nhất lớp, nhỏ tuổi đã nẩy nở, mặt mày rất tuấn tú, bên cạnh mắt có một nốt ruồi. Nốt ruồi khó coi, nhưng mà trên mặt anh, không có gì nổi bật, còn thêm một loại lực hút, làm Tống Tương Tương ngây thơ điên đảo thần hồn.
Điểm nàu rất nhanh bị Phan Dịch phát hiện, mỗi làn tan học, anh đi ngang qua vị trí của cô, cúi đầu hỏi một câu “Cô đi học nhìn tôi làm gì?”
“Sau đó cậu nhân tiện thổ lộ?” Chân Minh Châu chớp chớp mắt, đột nhiên lại cười, “Lớp 6, ha, các người trưởng thành sớm thật.”
Tống Tương Tương trừng mắt liếc cô một cái, lại không thể không thừa nhận, cô đúng là trưởng thành sớm. Lớp 6 bộ ngực đã phát triển, chạy bộ đều đau, ánh mắt nam sinh nữ sinh đều dừng trên người cô, mới đầu cô xấu hổ, đi đường đều cúi đầụ
⬅ Trước Tiếp ➡