⬅ Trước Tiếp ➡
Chân Minh Hinh nắm chặc cái chén nhỏ không lên tiếng.
Dương Lam lại nói "Đừng trách mẹ nói con, hai con là con gái của nhà này, sau này các con phải nâng đỡ lẫn nhau "
"Thật xin lỗi, ba." Chân Minh Hinh áy náy nhìn về phía Chân Văn.
Cô ta luôn luôn khôn khéo hiểu chuyện, cũng không hay lải nhải như Dương Lam, mọi mặt học tập đều làm cho người khác rất yên tâm, Chân Văn nhìn thấy dáng vẻ áy náy của cô thì khó tránh khỏi có chút đau lòng, nhìn Dương Lam nói "Đứa nhỏ vẫn đang bận bịu chuyện học tập mà, sao có thể cả ngày lẫn đêm đều phải đi chú ý tới những chuyện nhỏ nhặt không đáng kể kia của nó."
Dương Lam nhìn ông rồi than vắn thở dài một tiếng .
Từng trận từng trân ồn ào trên lầu khiến người nghe cảm thấy vô cùng bị làm phiền , Chân Văn nghe một hồi thì cũng không chịu nổi nữa, nhìn người hầu đang đứng bên cạnh nói "Đi lên bảo nó ngừng lại cho tôi, hơn nửa đêm rồi mà cứ không ngừng ầm ĩ "
Người hầu sững sốt một chút rồi vội vàng rồi dạ một tiếng, lập tức đi lên lầụ
Đáng tiếc trong nhà này lại không ai có thể trị được Nhị tiểu thư Minh Châu .
Người hầu lên không được bao lâu đã xuống ngay, khó xử nhìn Chân Văn rồi thấp giọng nói "Tiên sinh, vậy. . ."
"Được rồi được rồi được rồi, đi xuống đi."
Chân Văn phất tay một cái, tức giận ngồi trên ghế sa lon, cúi người cầm một điếu thuốc lên hút.
Dương Lam vội vàng đưa bật lửa qua giúp ông mồi thuốc lá, than thở nhẹ giọng nói "Theo lý thì nó ở trong trường học có đám bạn như Tần công tử giúp đỡ thì có thể xảy ra chuyện gì chứ? Chẳng lẽ bị giáo viên giáo huấn trong giờ học sao?"
Lời này khiến cho Chân Văn có chút bất ngờ lại giật mình nhìn về phía bà ta.
Thời kỳ thanh xuân của những hài tử này không hề dễ xác định, lỡ như nha đầu Minh Châu này và công tử Tần gia chơi đùa rồi gây ra xích mích thì cũng không quá tốt.
Chân Văn ngồi thẳng người nhìn về phía Chân Minh Hinh "Hôm nay ở trường học nó thật sự không có chuyện gì sao?"
Chân Minh Hinh nhìn ông, khẩn trương nắm chặc một chút tay "Vậy, vậy con nói rồi ba đừng tức giận."
"Nói đi " Chân Văn cúi người dùi tắt tàn thuốc.
2 Tôi ghét chết các người canh một
Chân Minh Hinh bất an điều chỉnh tư thế ngồi một chút rồi nhỏ giọng nói "Trước đó vài ngày, em ấy nhìn thấy con và một bạn đại diện lớp của chúng con cùng nhau đi đến phòng làm việc của giáo viên, sau đó đoạt lấy loa trường của thầy chủ nhiệm tuyên bố, bảo là muốn theo đuổi người nam sinh kia. Nhưng người nam sinh kia học rất giỏi, là người đứng đầu lớp của chúng con, vẫn luôn một mực không để ý tới em ấy. Hôm nay trong giờ học thể dục giờ , nam sinh lớp chúng con chơi bóng rỗ với những nam sinh của lớp khác , không biết nói thế nào lại lan đến chỗ con."
Chân Minh Hinh giọng ngừng một lát, trong hốc mắt ẩn lệ khó khăn nói "Những lời đó rất, rất khó nghe. Nam sinh lớp chúng con bất bình cho con, sau đó mấy nam sinh trong lớp mới lao vào đánh nhau, lúc đó Minh Châu vừa vặn đang cúp cua chạy đến sân vận động, chắc là cảm thấy có thể đụng mặt người nam sinh kia ở bên trong, nên..."
"Cái gì " Dương Lam đã sớm biến săc, nghiêm nghị hỏi, "Bọn họ ở phía sau bố trí con?"
Chân Minh Hinh nghẹn ngào cúi đầu xuống, chỉ lặng lẽ rơi lệ.
Thấy cô ta như vậy, Dương Lam lại ngẩn ra, một tay bụm mặt nặng nề nghẹn ngào một chút, hướng Chân Văn nói "Mẹ vẫn luôn nói với nha đầu Minh Châu này đừng nên tiếp tục gây chuyện nhưng nó vẫn không nghe. Bây giờ ngược lại tốt rồi, nó mới bây lớn lại đi cấu kết với công tử Tần gia , đứa trẻ mày ngay cả bạn học tốt cùng lớp với Minh Hinh cũng muốn cướp Đừng nói là cuối cùng không theo đuổi được nam sinh kia mà còn bị công tử Tần gia đá nha "
"Nó nói như vậy à?" Sắt mặt của Chân Văn cực kỳ không tốt.
Dương Lam chịu đựng nén lệ "Nếu không có chuyện thì sao lại như vậy, dầu gì cũng lớn lên cùng nhau, cô chị bị người ta nói bậy nó cũng không quan tâm, còn bởi vì con bé được bạn học giúp đỡ mà tức giận "
"... Thật là quá kỳ cục "
"Tôi rất kỳ cục à?" Chân Văn vừa dứt lời thì nghe sau lưng vang lên một giọng nữ đầy mỉa mai.
Ông vừa nghiêng đầu thì đã thấy Chân Minh Châu đang trợn mắt hung hăng nhìn ông.
Chân Văn lạnh mặt nói "Chẳng lẽ không phải à?"
Không sai...
Chân Minh Châu trợn mắt nhìn ông, suy nghĩ về những lời đó của Chân Minh Hinh .
Cô là bởi vì Trình Nghiễn Ninh đi bên cạnh cô ta cho nên mới chú ý tới anh.
Cô cũng là do trình nghiễn đánh nhau vì Chân Minh Hinh nên mới không vui.
Rất không vui.
Nhưng chuyện không phải như vậy
Trình Nghiễn Ninh không phải bạn trai của Chân Minh Hinh, Chân Minh Hinh cũng nói mình không thích anh thì sao cô lại không thể theo đuổi
Bọn họ dựa vào cái gì mà nói vậy sau lưng cô
Còn có Tần Viễn
Sao cô lại đi cấu kết với Tần Viễn chứ
Trong lòng vốn đang tức giận thì lại càng tức giận hơn, Chân Minh Châu vừa ngước lên thì liền nhìn thấy gương mặt điềm đạm đáng yêu đang mang nước mắt của Dương Lam, đột nhiên thở gấp một hơi, sau đó nhanh chóng xông tới hung hăng tát một cái lên mặt bà ta.
Chỗ này nguyên tác để là Chân Minh Hinh nhưng lại không thể có chuyện cô này đánh mẹ mình nên mình nghĩ tác giả nhầm
"A "
"Chân Minh Châu "
Tiếng thét chói tai của Dương Lam cùng tiếng rống giận của Chân Văn đồng thời vang lên.
Chân Minh Châu hất cao cái cằm lên, nhìn Dương Lam cười nhạt nói "Khóc đi Sao lại không khóc, ngoại trừ giả bộ đáng thương thì bà còn biết cái gì "
"Ba "
Một bạt tai bất ngờ không kịp đề phòng rơi lên trên mặt cô.
Chân Văn nhìn cô, đau lòng ôm đầu mắng "Mày nhìn mình thử xem giống cái hình dạng gì Uổng công nuôi mày đến lớn như vậy Động thủ với mẹ mình lại còn lẽ sự như vậy, ngay cả phân nửa chị mày cũng không bằng "
Những lời này trực tiếp khiến Chân Minh Châu bùng nổ, cô lập tức nhảy lên rống to "Tôi không có mẹ, mẹ tôi sớm đã chết rồi "
Một câu nói thở gấp khiến cho bầu không khí lập tức trở nên nặng nề.
Chân Minh Châu một tay bụm mặt, nghiến răng nghiến lợi nói "Tôi cũng không có chị..."
"Minh Châu "
"Ông đừng tới đây " Chân Minh Châu lui về phía sau, nén nước mắt, từng chữ từng chữ nói, "Ông đánh tôi, ông lại đánh tôi, tôi cũng không có người cha như ông "
"Tôi ghét chết các người "
Cô gân giọng rống lên một hơi rồi xoay người chạy thật nhanh ra cửa.
Trình Nghiên Ninh, em có chút sợ
Trên đường phố gió đêm thổi phù phù, còn có chút lạnh.
Chân Minh Châu chạy rất lâu, dừng lại thở dốc.
Nước mắt trên mặt bị gió thổi giàn dụa, cô kho lưng chống tay lên đầu gối, chỉ cảm thấy từ cổ dang lên khí nóng, làm cô không còn sức chạy tiếp.
Lỗ tai vang một trận ong ong, rất khó chịụ
Cô cứ như vậy một hồi lâu, lang thang không có mục tiêu mà bắt đầu đi.
Từ lúc bắt đầu cô luôn biết mình không đấu lại Dương Lam và Chân Minh Hinh, lâu rồi chưa có cuộc sống như vậy.
Sao lại vô dụng như vậy
⬅ Trước Tiếp ➡