Giọng của cô ấy vô cùng nghiêm túc, Chân Minh Châu lại bị chọc cho vui vẻ hơn một chút "Giáo viên sẽ không quan tâm tới bọn mình đâụ"
Nhạc Linh San sững sốt một chút, sau đó phát hiện cô nói không sai.
Lúc thầy Hậu duyệt bài tập, cho dù không nhìn thấy bài tập của cô và Tần Viễn thì cũng chưa từng hỏi tới, hoàn toàn buông xuôi bỏ mặc.
Thu hồi lại suy nghĩ, cô ấy cũng không nói gì nữa.
Chân Minh Châu đi bên cạnh cô ấy, ở trên mặt viết rõ ràng bốn chữ tâm tình buồn bực , nghĩ tới buổi chiều trong trường học mọi người đều đang nghị luận ầm ỉ về sự kiện kia, Nhạc Linh San liền xoắn xuýt có nên an ủi cô đôi câu hay không thì đột nhiên nghe trên cầu thang truyền tới một âm thanh đang nói chuyện.
"Trình Nghiễn Ninh, chờ một chút nannan "
Là một giọng nữ, trong giọng nói nhu hòa hơi mang theo vẻ gấp rút.
Nhạc Linh San theo bản năng dừng bước, nghiêng đầu nhìn thấy Chân Minh Châu bên cạnh cô ấy cũng dừng lại không đi.
"Hửm?"
Giọng của nam sinh lạnh lùng nhưng lại ôn hòa.
"Chuyện hồi chiều cám ơn cậụ Liên lụy cậu bị thương, thật xin lỗi."
Yên tĩnh một giây, sau đó nam sinh kia nói "Không sao."
"Nhưng khóe miệng của cậu đều đã bầm xanh rồi, tốt nhất nên đi tới phòng y tế nhìn một chút đi."
"Không sao."
Sau vài ba lời thì nghe thấy tiếng bước chân bước xuống lầụ
2 Cậu cho là mình thật sự thích anh ta sao?
Nhạc Linh San vừa nhìn lên thì thấy hai người kia đang đi xuống, nam sinh trước mặt chính là Trình Nghiễn Ninh, mà đi theo phía sau anh là một nữ sinh dịu dàng ít nói , lúc nữ sinh gặp hai người các cô rõ ràng có hơi sững sốt một chút, thần sắc cũng có chút khẩn trương.
Chị của Chân Minh Châu và cô không hề giống nhau chút nào nha.
Nhạc Linh San đang nghĩ như vậy thì nhìn thấy Trình Nghiễn Ninh đã bước xuống mấy bậc thang.
Mà Chân Minh Châu bên cạnh cô lại đứng yên không nhúc nhích.
"Làm phiền tránh ra một chút." Giọng nói trong trẻo lạnh lùng của nam sinh vang lên bên tai.
Nhạc Linh San nga một tiếng rồi vội vàng lui xuống hai bước để cho Trình Nghiễn Ninh và Chân Minh Hinh thuận lợi đi xuống.
Rất nhanh tiếng bước chân của hai người đã đi xa.
Trong hành lang chật hẹp , bầu không khí nặng nề đến mức làm cho người ta không cách nào thở nổi, cô ấy là loại người có tình cảm vô cùng chậm chạp cho nên lúc này liền lúng túng không thôi, thật lâu sau cô ấy mới cẩn thận hỏi Chân Minh Châu "Nè, cậu không sao chứ?"
Nhẹ nhàng thở ra một hơi , Chân Minh Châu đột ngột ngẩng đầu lên cười hỏi "Không sao, có thể có chuyện gì chứ?"
"Trình Nghiễn Ninh nannan "
"Cậu cho là mình thật sự thích anh ta sao?" Chân Minh Châu đứng thẳng người, giơ tay lên xoa tóc cô ấy một cái, dùng một giọng điệu dửng dung trước sau như một nói, "Mình nhàm chán nên mới tìm thú vui theo đuổi anh ta mà thôi, có cái gì ghê gớm đâụ"
Lời nói như vậy, nhưng cô lại khiến cho người ta có cảm giác ủy khuất đến muốn khóc.
Nhạc Linh San khó xử nhìn cô một cái rồi lại mím chặc môi.
Buổi tối, chín giờ bốn mươi.
Chiếc xe Audi màu đen vững vàng chạy trên con đường nhưa rộng rãi của thành phố.
Không khí bên trong xe quả thực rất quỷ dị, tài xế Lý Khôn không nhịn được ngước mắt lên nhìn kính chiếu hậu một cái.
Ở hàng ghế sau xe, hai cô nương một người ngồi bên trái một người ngồi bên phải, sau khi lên xe mỗi người liền ôm cặp ngồi ở đó, không ai trao đổi, không khí rất an tĩnh.
"Sao vậy cà."
Lý Khôn cảm khái trong lòng , cũng không chủ động mở miệng hỏi, tuân theo phương án xử sự từ trước đến nay chở hai người về nhà.
Nam Hồ · Tử Kim Viên.
Tại khu biệt thự được coi như là số một ở An thành, sau khi đêm đến rất an tĩnh.
Mùi hoa quế nhàn nhạt bay trong không khí .
Xe chạy đến cổng hàng rào hoa thì mới dừng lại, Chân Minh Châu liền trực tiếp nhảy xuống đi, ba một tiếng đóng cửa xe lại .
Lý Khôn vội vàng đi xuống, nhìn theo bóng lưng của cô thì trong lòng lại thở dài một tiếng, cất bước đi về phía sau, khom người mở cửa xe bên trái ra, một tay ngăn ở nóc xe rồi khách khí ôn hòa cười nói "Đại tiểu thư, cẩn thận trúng đầụ"
"Cám ơn chú Lý." Chân Minh Hinh vẫn như trước, lễ phép nhã nhặn.
Lý Khôn đóng cửa xe lại, đi cùng cô ta vào trong nhà.
Buổi tối ông không ở lại Chân gia, đại đa số đều lái xe đi về, nhưng trước khi đi thì cũng không thể không tiến vào chào hỏi.
Hai người vừa vào nhà thì Dương Lam đã chờ ở đó tiến lên chào đón hỏi "Đã về rồi sao? Có đói bụng hay không?"
"Không đói, học bài xong thì chỉ muốn đi ngủ." Chân Minh Hinh cười đáp một câu, ngước mắt lên thì nhìn thấy Lý Khôn và Chân Văn đang nói chuyện, sau đó thấp giọng hỏi Dương Lam, "Nó đã đi lên rồi sao?"
"Vừa về tới thì đã xụ mặt rồi, có ai chọc đến nó đâu, thói xấụ" Dương Lam tức giận nói một câu, suy nghĩ một chút lại nói, "Một hồi tán gẫu với ba con một chút đi, tình trạng gần đây của công ty không tệ, hôm nay tâm tình của ông ấy rất tốt."
" Dạ, con biết rồi." Chân Minh Hinh khéo léo cười nói.
1 Tôi ghét chết các người canh một
Lầu một, trong phòng khách.
Chân Văn mới vừa đưa Lý Khôn ra cửa, xoay người lại liền nghe thấy một trận ầm ĩ chói tai từ lầu hai truyền tới.
Ông ngừng một lát rồi tức giận nói "Nha đầu Minh Châu này xảy ra chuyện gì vậy? "
Chân Minh Hinh đang ngồi uống sữa tươi trên ghế sa lon ngồi nhìn ông một cái, cũng không lên tiếng.
Dương Lam đứng dậy lóng tai nghe một chút rồi ôn nhu cười nói "Nghe như là đang luyện đàn violon đó, chỉ là trước đây không có thời gian nghe nó luyện đàn, hình như bây giờ kỹ năng đã bị hạ xuống nhiều rồi, nghe không lưu loát chút nào."
Chân Văn một đời giàu có, cho nên về mặt đào tạo đứa trẻ cũng rất hào phóng.
Lúc hai chị em Chân Minh Châu chưa tới năm tuổi đã bắt đầu đi theo giáo viên chuyên nghiệp học đàn, Chân Minh Hinh học dương cầm, Chân Minh Châu không muốn học giống cô ta nên chọn đàn violon, mấy năm nay cũng không biết là vì muốn tranh giành khẩu khí hay là vì nguyên nhân khác mà ở phương diện này vẫn luôn không chịu vứt bỏ, thập đại danh khúc mười bài hát nổi tiếng đều có thể hoàn hảo kéo lưu loát, hơn nữa còn rất êm tai.
Nhưng tối nay rõ ràng cô có điều không đúng.
Nói là luyện đàn chi bằng là nói chế tạo tiếng ồn thì càng thích hợp hơn
Tâm tình đang tốt đẹp của Chân Văn cũng bị cô làm ảnh hưởng đến mất sạch, nhăn mày hỏi Chân Minh Hinh "Hôm nay nó ở trong trường học đã xảy ra chuyện gì gì?"
Chân Minh Hinh ngẩn người, sau đó mím môi nói "Không có xảy ra chuyện gì cả."
Dương Lam đã đến ngồi trên ghế sa lon, nghe vậy có chút bất đắc dĩ nhìn cô ta một cái, tức giận nói "Nhìn cái dáng vẻ yếu đuối của con kìa, nói thế nào đi nữa thì nó cũng coi như em gái của con, cho dù bình thường nó không thích con, nhưng con cũng phải có trách nhiệm chứ? Trong trường học có chuyện gì cũng không chịu nói cho chúng ta biết, ngay cả lần trước, nếu không phải chủ nhiệm lớp gọi điện thoại đến nhà nói nó cúp cua để theo đuổi nam sinh thì chúng ta cũng không biết "
Nói xong lời này, trên mặt bà ta liền hiện lên vẻ hận không rèn sắt không thành thép vô cùng rõ ràng.