Còn nữa, khi Phan Dịch ở bên cạnh anh lại rất quy củ, không hề giống với lúc bình thường.
"Tương Tương, em tới đây."
Trong phòng tắm đột nhiên truyền ra một tiếng gọi, cắt đứt dòng suy nghĩ bậy bạ của Tống Tương Tương, cô vội vàng ai một tiếng, buông xuống ly nước đi phòng vệ sinh.
Phan Dịch đứng trước bồn rữa tay, chỉ vào đồ vật ở bên cạnh nói "Cái khăn lông là mới, sữa tắm, dầu gội đầu gì đều ở trên cái giá này, em cứ tùy tiện dùng. Cái áo ngắn tay này anh chưa có mặc qua, em tắm xong thì mặc vào trước, anh lấy máy sấy tóc giúp em làm khô quần áo."
Tống Tương Tương có hơi ngạc nhiên, vội vàng khoát tay nói "Không cần, em có thể tự sấy khô."
". . . Vậy cũng được." Phan Dịch tùy ý gật đầu một cái, quét mắt nhìn chung quanh một lần rồi hỏi cô, "Còn cần gì nữa không?"
"Không có, cám ơn anh nha."
"Được rồi, em đi tắm đi."
Phan Dịch cong cong môi, ra khỏi phòng vệ sinh.
Trình Nghiễn Ninh không còn phòng khách.
Sau khi Phan Dịch đi một vòng rồi đẩy cửa thư phòng đang khép hờ ra, đưa mắt nhìn vào thì nhìn thấy ngoài ban công có một bóng người đang đứng thẳng .
Anh ta thuận tay đóng cửa lại, quay ngược trở ra.
Trình Nghiễn Ninh nghe thấy động tĩnh liền xoay người lại, ngón tay đang kẹp điếu thuốc nhìn anh ta một cái.
Phan Dịch cười cười "Chỉ là bạn bình thường."
Trình Nghiễn Ninh hừ một tiếng, đưa tay dụi điếu thuốc vào bên trong cái gạt tàn thuốc, không mặn không nhạt nói "Cậu tùy ý, nhưng cũng đừng quá mức."
Phan Dịch nghẹn họng, đang muốn đưa tay rút điếu thuốc thì nhìn thấy trong cái gạt tàn thuốc đã có hai điếu thuốc, anh ta nghi ngờ nhìn Trình Nghiễn Ninh, ngoài ý muốn hỏi "Câu không có gì chuyện chứ ?"
Trình Nghiễn Ninh ngước mắt nhìn lên "Có thể có chuyện gì chứ?"
Sao anh ta biết được?
Anh ta đã có ít nhất một tuần không tới đây rồi.
Phan Dịch dùng bật lửa châm cho mình một điếu thuốc, tựa vào sát lang cang cửa sổ hít một hơi, nghiêm trang nói "Cô ấy là một học sinh giỏi, tôi biết."
Trình Nghiễn Ninh nhìn anh ta một cái,cũng không đáp lời.
Phan Dịch cười cười, lại nói "Hồi đó học một lớp tiểu học, mấy ngày trước tình cờ gặp trên mạng, lúc này mới liên lạc với nhaụ"
Anh ta liên tiếp giải thích mấy câu, Trình Nghiễn Ninh cũng tin tưởng, gật đầu nói "Tự cậu có chừng mực là được, đừng làm chuyện khiến mình hối hận."
"Tôi biết rồi." Phan Dịch mỉm cười, "Không hồ đồ đến mức đó đâụ"
"Tôi đi làm bài tập."
Trình Nghiễn Ninh không nhiều lời nữa, kéo cửa sân thượng ra đi vào, mở quyển Ba năm thi đại học năm năm bắt chước ở trên bàn ra, cúi đầu làm bài.
Anh được coi là một nhân vật đỉnh cao khiến người khác kiêng kỵ trong vòng nhỏ ở thành Bắc , chỉ mới vừa trưởng thành thôi mà trên danh nghĩa đã có ba căn hộ, hai cửa hàng, mỗi một tháng nhắm mắt cũng có cố định hơn mười ngàn nguyên ghi vào sổ, hết lần này tới lần khác, người ta cũng chính là học sinh trung học được ghi chữ vàng chiếu lấp lánh trong bảng danh hiệu đó nha.
Đại thần là cảnh giới mà không phải người bình thường có thể tìm hiểu được.
Trong lòng Phan Dịch cảm khái một tiếng, dụi tắt tàn thuốc rồi ra khỏi thư phòng.
2 Cảnh giới của đại thần một canh
Tống Tương Tương tắm xong, ra khỏi phòng tắm.
Cô đã dùng máy sấy tóc để làm khô tóc và quần áo, trước khi ra khỏi cửa cũng sắp xếp lại phòng tắm, rồi quét dọn sạch sẽ, rất sợ Trình giáo thảo sẽ chê bai.
Tuy nhiên, sau khi đi ra ngoài thì đã không thấy Trình Nghiễn Ninh đâu nữa.
Phan Dịch dẫn cô xuống lầu, mưa đã ngừng, hai người vô cùng không mục đích đi xung quanh, vẫn là cô không nhịn được sự nghi ngờ trong lòng, tò mò hỏi "Sao anh lại quen biết Trình Nghiễn Ninh vậy?" Lúc đi tắm cô vẫn luôn suy nghĩ về vấn đề này, nghĩ như thế nào thì cũng đều cảm thấy không thể hiểu nổi.
"Từ nhỏ." Phan Dịch ngắn gọn nói.
Tống Tương Tương nga một tiếng, cúi đầu, như có điều suy nghĩ.
"Sao vậy?" Phan Dịch quay đầu qua nhìn cô một cái, chân mày nhíu lại, giả vờ không đứng đắn cười hỏi "Vừa ý cậu ta sao?"
"Sao có thể " Tống Tương Tương bị dọa sợ hết hồn, liền vội vàng giải thích, "Anh ấy rất nổi danh ở trường học của chúng em, được rất nhiều nữ sinh theo đuổi, cho nên có chút tò mò mà thôi." Trong lòng lại nghĩ về Chân Minh Châu, thế nhưng cô và Phan Dịch còn chưa quen thuộc đến mức không có gì giấu diếm nhau, cho nên chỉ có thể nói đến đó thì ngừng.
Phan Dịch làm ra một dáng không kinh sợ khi thấy chuyện quái dị, mỉm cười nói "Với bộ dáng kia của cậu ấy thì ai có thể đuổi kịp chứ? Đừng nói những cô gái trong trường học của các em đều thuộc dạng ngoan ngoãn, mà ngay cả một đám người đẹp ở bên quầy rượu đường phố không biết được thế nào cũng nhìn trúng cậu ta, Thiên Nhi đứng đợi ở dưới nhà của bọn anh đòi hiến thân, cuối cùng em đoán xem sẽ thế nào?"
"..." Tống Tương Tương ngoài ý muốn mở to đôi mắt.
Phan Dịch nhịn cười "Người ta trực tiếp báo cảnh sát."
"A?" Tống Tương Tương kinh ngạc, tiếp tục truy hỏi, "Nhưng chuyện này cảnh sát cũng sẽ không can thiệp được đi, cái cô đó lại không có phạm pháp."
"Cảnh sát đương nhiên không xen vào." Phan Dịch dường như cảm thấy nhớ lại chuyện này khiến bản thân rất muốn cười, suy nghĩ một chút lại nói, "Ai biểu người ta là học sinh giỏi chứ, nghiêm trang tố cáo nói tinh thần của cô gái kia có vấn đề, cảnh sát không tin, lại sợ cô ta lại làm xảy ra chuyện gì quá khích, hơn nửa đêm gọi tới làm biên bản rồi mới cho trở về."
Tống Tương Tương "..."
Bát quái trong lòng dâng lên, cô lại hỏi "Sau đó thì sao?"
"Cô gái kia tức muốn chết, cách mấy ngày lại tới dây dưa càng hăng hơn, nhưng chuyện này đã bị lan truyền trong tiểu khu , cô gái kia bị mày bà ba cô sáu vây quanh mắng không biết liêm sỉ không da không mặt mũi,vô cùng khó nghe , sau đó không chịu nổi đã bỏ chạy."
Tống Tương Tương nghĩ tới tình cảnh kia đều cảm thấy buồn cười, thay đổi ý nghĩ lại nghĩ đến Chân Minh Châu, thở phào nói "Trong trường học ngược lại không đến nổi như vậy, ai cũng nói tính cách của anh ấy rất tốt."
"Ha ha." Phan Dịch nhìn cô, cười một tiếng cũng không nói thêm.
Từ nhỏ lớn lên cùng nhau, người nọ thế nào sao anh ta có thể không hiểu rõ chứ. Một điểm tính cách tốt này căn bản là không hề tồn tại có được không?
Với người bình thường mà nói, dù có thâm thù đại hận đến thế nào thì cũng không đến mức năm mười hai mười ba tuổi đã đưa mẹ ruột của mình vào trong cục cảnh sát đi. Hơn nữa mỗi khi nhắc tới chuyện cậu ta làm không hợp với đạo làm người như vậy, tất cả người biết chuyện đều muốn đi theo sau mắng mẹ cậu ta đáng đời ngồi tù.
Nghĩ đến trước kia, Phan Dịch hiếm khi cảm thấy xót xa.
1 Có thể đừng lạnh lùng như vậy hay không a canh hai
Chủ nhật, ăn cơm trưa xong.
Chân Minh Châu và Tống Tương Tương cùng nhau đi lên ký túc xá.
Ngày đầu tiên sau khi kết thúc kỳ nghỉ Quốc khánh rơi vào cuối tuần, bắt đầu từ ngày mai thời khóa biểu và lịch làm việc đều sẽ được điều chỉnh, sau khi cùng nhau nghỉ trưa xong, trong lòng Chân Minh Châu vẫn còn có chút phiền muộn, một bên lắc túi giấy trong tay, một bên thuận miệng hỏi Tống Tương Tương "Nghỉ lễ cậu và Phan Dịch gặp mặt hả?"
" Ừ." Tống Tương Tương gật đầu , vẻ mặt đầy .
" Ừ." Tống Tương Tương gật đầu một cái, mặt đầy vẻ phơi phới.
Chân Minh Châu ho một tiếng tiến tới bên cạnh cô, cười đễu hỏi "Đã làm cái gì rồi, thành thật khai ra đi "
Dáng vẻ xấu xa này của làm Tống Tương Tương sợ hết hồn, cô vuốt ngực, tức giận nói "Làm hết hồn, cậu hù chết mình a nannan "
"Cậu đang nghĩ gì vậy, không tập trung gì hết."
"Mình nannan "