Phan Dịch nhíu mày một cái, bung dù ra bước nhanh tới.
Hai người ngừng lại ở bên cây liễu, Phan Dịch giơ cao dù cản mưa thay cô, trợn to mắt tức giận nói "Em bị ngu hả, chạy lung tung làm cái gì?" Trạm xe buýt gần đây cách quầy rượu cũng hơi xa, Tống Tương Tương đội mưa chạy tới làm ướt cả tóc, mấy sợi tóc dính ở trên mặt, vẫn còn đang nhỏ nước xuống.
Bị anh mắng, Tống Tương Tương bối rối, cắn môi nói "Chung quanh không có chỗ bán dù."
"Vậy em không biết đi trú một lúc hả "
Tống Tương Tương cúi đầu xuống, không nói gì cả.
Đương nhiên cô có thể trú một lúc rồi, đợi khi mưa nhỏ hơn một chút thì cũng có thể tìm một cửa hàng nào đó để mua một cây dù, rồi từ từ đi tới là được rồi. Nhưng ngồi xe đã mất gần một giờ, cô lại không có điện thoại di động, sợ Phan Dịch nóng lòng chờ đợi, cũng sợ anh đợi không được mà rời đi.
Nữ sinh mím môi có chút uất ức, cơn tức của Phan Dịch lập tức dịu đi một chút, thở dài nói " Được rồi, đi thôi, làm khô đầu tóc trước."
Tống Tương Tương nga một tiếng, gật đầu đồng ý.
Phan Dịch định đi vào quầy rượu, nhưng ánh mắt lại nhìn thấy cái áo ngắn tay của cô đã bị nước mưa làm ướt, con người càng thêm tối tăm, sau đó đột ngột ngừng bước.
Tống Tương Tương chạy lúc tới đã tận lực che chắn cho quần áo ở trước người, nhưng chỉ có hai cánh tay thì sao có thể lớn như vậy, dù có che chắn cỡ nào cũng bị ướt, ngoại trừ tóc ra, cái áo ngắn tay và cái quần iean của cô cũng ướt một mảnh lớn, đường cong trên thân thể đều lộ ra ngoài vô cùng rõ ràng.
"Sao vậy?" Mắt thấy Phan Dịch dừng lại, cô theo bản năng hỏi.
"Đi tới chỗ của anh đi, trong quán rượu rất loạn."
"Nhà anh?"
Phan Dịch ừ một tiếng "Nhà bạn anh, anh và cậu ta ở chung."
Anh nói như vậy khẳng định là bạn nam rồi. Tống Tương Tương mím môi suy nghĩ một chút, có hơi ngượng ngùng hỏi "Có tiện hay không?"
"Để anh gọi điện thoại."
"Dạ."
Phan Dịch che dù, hai người cùng nhau đi trên đường phố.
Sau khi gọi hai cuộc, bên kia cũng không có ai nghe. Phan Dịch có chút uất ức thở dài, quay sang nói với Tống Tương Tương "Đoán chừng cậu ta không có để điện thoại di động ở bên cạnh, không sao cả, chúng ta cứ đi đến trước."
2 Bạn anh, Trình Nghiễn Ninh
Anh nói xong, lại liên tưởng đến tính cách của người kia, sau đó lại gởi đi một tin nhắn "Bên ngoài trời mưa, mình mang một người bạn tới, là nữ sinh."
Tiếng nước chảy trong phòng tắm hơi dừng lại.
Trình Nghiễn Ninh ra khỏi phòng tắm, tiện tay dùng khăn lông lau người, mặc một cái áo thể thao tay ngắn rộng thùng thình và một cái quần dài, vặn cửa ra khỏi phòng vệ sinh.
"Két nannan "
Tiếng mở cửa nhà vang lên.
Anh có hơi sững sờ, mở miệng gọi "Phan Dịch?"
"Cậu ở nhà sao? Gọi mấy cú điện thoại cũng không ai bắt máy."
"Mắc mưa, vừa rồi vẫn đang tắm." Trình Nghiễn Ninh đáp, đi ra hành lang thì nhìn thấy một nữ sinh đang đứng trong phòng khách, vẻ mặt có chút ngạc nhiên, hơi mím môi.
"Ai nannan" Phan Dịch nhanh chóng đẩy anh đi tới bên cạnh, hạ thấp giọng nói, "Chỉ là một người bạn bình thường, mắc mưa không phải nên đi tắm một chút sao, vì vậy tôi mới dẫn vào đây."
Trình Nghiễn Ninh hừ một tiếng "Bạn bình thường?"
"Lừa cậu thì chính là cháu trai cậụ"
Trình Nghiễn Ninh im lặng hai giây, rồi mở miệng nói "Tôi vừa mới dùng qua phòng tắm."
"Không dám phiền cậu, tôi đi thu dọn." Phan Dịch liếc qua Tống Tương Tương một cái, tiện tay vỗ vỗ vai anh một cái, xoay người cười nói, "Giới thiệu một chút, đây là bạn anh, Trình Nghiễn Ninh."
"Tống Tương Tương." Anh ta chỉ vào Tống Tương Tương đồng thời nói với Trình Nghiễn Ninh.
Trình Nghiễn Ninh chỉ liếc nhìn nữ sinh một cái, rồi dời tầm mắt đi, khẽ vuốt cằm nói "Chào em."
"Anh, chào anh." Tống Tương Tương hóa đá một lúc lâu, cuối cùng cũng có thể lấy lại được giọng nói của mình, nhưng vẫn không thể quản được ánh mắt, cứ nhìn chằm chằm vào Trình Nghiễn Ninh.
Nữ sinh mình mang về có chút thất lễ, Phan Dịch cũng không khỏi có hơi sững sốt, chậm chạp nhớ đến Tống Tương Tương đang học ở Nhất Trung thì không nhịn được cười nói "Quên mất, hai người cũng đều học ở Nhất Trung, biết nhau sao?"
Trình Nghiễn Ninh "..." Vẻ mặt của anh có vẻ ngoài ý muốn.
Tống Tương Tương vội vàng thu hồi tầm mắt, lắc đầu nói "Học trưởng chắc là không biết em, em học lớp mười."
Nổi tiếng như Trình Nghiễn Ninh, đương nhiên cô phải biết rồi.
Nhưng mà...
Tống Tương Tương sáng suốt không nói nhiềụ
Danh tiếng địa vị của Trình Nghiễn Ninh ở Nhất Trung Phan Dịch rất rõ ràng, cho nên Tống Tương Tương nhận ra cậu ta, mà cậu ta lại không nhận ra Tống Tương Tương, chuyện này cũng rất bình thường nha.
Thuận miệng chào hỏi Tống Tương Tương đôi câu, sau đó anh liền đi vào thu dọn phòng tắm.
Trong phòng khách chỉ còn lại hai người, Trình Nghiễn Ninh cầm lấy cái ly đặt ở dưới máy nước uống, sau đó rót một ly nước nóng, đưa cho Tống Tương Tương .
"Cám ơn học trưởng." Tống Tương Tương vô cùng lo sợ nói.
Trình Nghiễn Ninh và Phan Dịch là bạn?
Trời ơi
Ngay cả tình trạng chật vật của mình cô cũng quên luôn, hai tay đang bưng ly nước cũng không dám tin.
Tóc nữ sinh bị ướt, quần áo cũng vậy, Trình Nghiễn Ninh thu hồi ánh mắt, cũng không có nhắc nhở cô ngồi xuống, xoay người đi đến bàn ăn, cầm cái điện thoại di động của mình lên.
Ngoại trừ cái tin nhắn kia của Phan Dịch, mấy tin nhắn còn lại đều là từ một người gửi tới.
"Trả lời tin nhắn của em đi, em sẽ tặng anh một món quà, như thế nào? Vật đính ước của Bạch nương nương và Hứa tướng công là cây dù đi mưa nha, hay là em cũng tặng anh một cái nha?"
"Gió nổi lên từ bên ngoài cửa sổ , không biết có mưa hay không."
"Trời mưa đi dạo Tây Hồ, chắc sẽ có một loại hứng thú khác."
"Thật nhàm chán, em đi ngủ một chút đây."
"..."
1 Cảnh giới của đại thần canh một
Trong phòng khách lại rơi vào im lặng.
Tóc của nam sinh hơi ướt, anh mặc một cái áo thể thao tay ngắn rộng thùng tình cùng với một chiếc quần dài, tùy ý đứng ở trước bàn ăn, một tay cầm điện thoại di động, cúi đầu, mặt không thay đổi không biết đang nhìn cái gì.
Vóc dáng của Phan Dịch vốn đã rất cao, tối thiểu cũng cỡ một mét tám.
Mới vừa rồi hai người đứng chung một chỗ, Trình Nghiễn Ninh hình như còn cao hơn anh ta một chút, hơn nữa khí chất của anh trầm ổn lại trong trẻo lạnh lùng, cho nên mặc dù Tống Tương Tương biết tuổi tác của anh không lớn hơn Phan Dịch, nhưng vẫn sinh ra một loại ảo giác anh còn muốn lớn hơn anh ta một hai tuổi .