⬅ Trước Tiếp ➡
"..."
Trong phòng học lập tức tĩnh mấy giây, sau đó nghe phanh một tiếng, bàn học của Tần Viễn đã được đặt ở vị trí thứ nhất của tổ một, mà anh ta đang ở bên cạnh, vẻ mặt mất tập trung ngồi trên bàn học, hất cằm lên, nhìn về phía Mã Bình Xuyên đang lộ ra vẻ mặt kinh ngạc, cười nói "Em muốn ngồi chỗ này."
Mã Bình Xuyên "..."
Tần công tử tự chọn một chỗ ngồi trang nhã, thầy ấy có thể nói gì?
1 Cậu nói Trình Nghiễn Ninh có điện thoại di động không nha? canh hai
"Đinh linh linh nannan "
Hồi chuông vào học thứ nhất vang lên, Mã Bình Xuyên bước vào phòng học.
Tiết học thứ nhất trong buổi sáng là môn chính trị, trong lớp cả đám tự nhiên không dám lỗ mãng, đều ngoan ngoãn xếp hàng đi vào chỗ ngồi ngồi.
Ánh mắt của Mã Bình Xuyên quét nhìn một vòng "Lên lớp."
"Đứng dậy nannan "
"Chào thầy "
"Ngồi đi." Sau khi cho lớp ổn định, Mã Bình Xuyên mở sách ra bắt đầu giảng bài.
Lúc giảng bài thầy ấy nói rất lớn tiếng, trong lớp yên tĩnh đên mức cây kim rơi xuống cũng có thể nghe thấy, ngay cả Tần Viễn bình thường hay ngủ trong lớp cũng hiếm khi mở mắt bày ra một điệu bộ chăm chú lắng nghe, đáng tiếc điệu bộ này của anh ta không giữ được bao lâu, một lát sau ánh mắt đã chuyển hướng sang Chân Minh Châụ
Lão lớn tuổi có linh cảm nếu ngồi ở hàng đầu tiên thì sẽ làm cho hai hàng học sinh giỏi ở trước mặt đều cảm thấy vô cùng có áp lực, mắt thấy anh ta chỉ nghe mấy phút đã quay sang nhìn Chân Minh Châu, hai học sinh giỏi ngồi ở hàng thứ nhất ăn ý cúi đầu để cho anh ta nhìn thuận lợi hơn, Dư Minh An và Sử Hiểu Tuệ ngồi ở hàng thứ hai lại ngược lại, hai người ai nấy đều ngồi thẳng lên, chắn tầm mắt của anh ta khi nhìn Chân Minh Châụ
Tần Viễn hơi ngẩn người một chút, nhìn chằm chằm Dư Minh An nhìn một cái.
Ai có thể ngờ tiểu nam sinh này đã học chung lớp với anh ta mấy năm mà đến một chút ánh mắt cũng không có, tầm mắt chỉ luôn chuyển động theo Mã Bình Xuyên .
Anh ta nhất thời ". . ."
Tần Viễn lại nhìn chằm chằm vào Sử Hiểu Tuệ.
Không tới nửa giây, nữ sinh bị anh ta nhìn đến gương mặt đỏ bừng, ngẩng đầu lên nhìn lại.
Tần Viễn lạnh nhạt cong khóe môi, cười như không cười.
Gương mặt của Sử Hiểu Tuệ lập tức đỏ gắt, không dám nhìn anh ta nữa, cúi đầu nhích sang bên cạnh một chút, ngón tay dùng sức siết cây bút trong tay.
Thấy cô ta tránh sang một bên, Tần Viễn lập tức hài lòng, nhưng anh ta không ngờ người anh ta thấy lúc này không phải Chân Minh Châu, mà là An Doanh đã đổi chỗ với Tống Tương Tương .
An Doanh hơi cúi đầu, đưa tay vén tóc ra sau tai.
Công bằng mà nói, dáng dấp của An Doanh cũng không tệ. Lúc còn ở trung học cơ sở, cô ta cũng là hoa khôi nổi danh trong lớp nha, mặt mũi xinh đẹp lại biết khiêu vũ, thành tích còn rất tốt, người theo đuổi cô ta cũng không ít, có thể cô ta tâm cao khí ngạo, nhìn ai cũng không vừa mắt.
Lúc trước chỗ ngồi của cô ta ở gần chót, mấy nam sinh ở hàng sau lúc nhàm chán sẽ nhìn lén màu sắc đồ lót của cô ta, vừa lưu manh thô tục lại không biết xấu hổ.
Đương nhiên trong đám này không bao gồm anh ta.
Tần Viễn đột nhiên cảm thấy nhàm chán, đang muốn thu hồi tầm mắt thì An Doanh vừa bị anh ta nhìn đột nhiên ngẩng đầu lên, bên trong đôi mắt hạnh lóe lên sự nghi ngờ.
Tần Viễn ". . ."
Anh ta cúi đầu, cảm thấy buồn cười, không nhịn được mà cong cong khóe môi.
An Doanh cong môi thu hồi tầm mắt, theo bản năng nhìn về phía Chân Minh Châu đang ngồi ở phía trong cô ta.
Trong giờ học của Mã Bình Xuyên, Chân Minh Châu cũng không dám ngủ, cô rõ ràng không hề nghe giảng, một tay chống cằm, một tay cầm bút, xuất thần mở bài sách giáo khoa ra tùy tiện vẽ lên cái gì đó, lại nhìn vào những nơi cô vẽ lên, toàn bộ đều là ba chữ "Trình Nghiễn Ninh" .
An Doanh khẽ nở nụ cười "Cậu thật sự rất thích anh ấy nha?"
Đây là câu nói đầu tiên sau khi hai người ngồi cùng bàn , Chân Minh Châu bất ngờ nhìn cô ta một cái, động tác viết chữ cũng hơi ngừng lại, lười biếng hỏi ngược lại "Thì sao, không được hả?"
"Không, chỉ tùy tiện hỏi một chút mà thôi." An Doanh gượng gạo cười nói.
Chân Minh Châu nhìn nụ cười trên mặt cô ta, không nói nữa lời, trong lòng lại có chút buồn bực, quay đầu nhìn sang vị trí của Tống Tương Tương.
Tống Tương Tương không thích An Doanh, cho nên ngay cả Chân Minh Châu cũng có hơi xa lánh cô ta, ai có thể ngờ lão Mã đột nhiên nhảy ra, những ngày kế tiếp thật sự là quá không đẹp tốt rồi.
Một buổi trưa cứ như vậy mà trôi qua.
2 Cậu nói Trình Nghiễn Ninh có điện thoại di động hay không? canh hai
Bởi vì chuyện đổi chỗ , Chân Minh Châu và Tống Tương Tương đều có chút buồn rầu, ăn cơm xong cũng không còn tâm tình chơi đùa gì nữa, cùng nhau trở về nhà trọ.
Mới vừa đi tới cửa ký túc xá thì đã nghe khuất có mấy tiếng khóc thút thít phát ra.
Hai người rố mắt nhìn nhau, sau đó Tống Tương Tương đẩy cửa ký túc xá ra.
Vương Viện và Trần Anh đang ở trong phòng an ủi Nhiêu Lệ, mắt thấy hai người đi vào thì đều thở phào, không biết làm sao nói "Hai cậu tới khuyên nhủ cậu ấy đi, cơm trưa cũng không ăn, khóc đến bây giờ luôn."
"Làm sao vậy?" Tống Tương Tương buồn bực hỏi.
Nhiêu Lệ vẫn còn đang khóc, Trần Anh thay mặt cô trả lời "Cũng bởi vì chuyện bị ghi lỗi trong buổi họp sáng nay, chủ nhiệm lớp chúng ta thiếu chút nữa đã tức chết, phạt cậu ấy đứng cho tới trưa, nói nếu có lần sau nữa sẽ mời phụ huynh."
Chân Minh Châu + Tống Tương Tương "..."
Cả hai đều đã lăn lộn trong trường bao lâu nay, hoàn toàn có thể hiểu được vì sao Nhiêu Lệ lại uất ức như vậy.
Chân Minh Châu suy nghĩ một chút rồi thở dài nói "Nếu không thì sau này cậu đừng chơi với chúng tôi nữa , bằng không nhất định sẽ bị phạt như cơm bữa a."
"Hu hụ.."
Nhiêu Lệ khóc càng lớn hơn.
Cả đám an ủi một hồi lâu cũng không tác dụng gì, không biết có Tống Tương Tương nhức đầu quá hay không, nghiêng đầu nói với Chân Minh Châu "Cho mình mượn điện thoại di động một chút, mình muốn gọi điện thoại."
"Nè." Chân Minh Châu tiện tay móc điện thoại di động đưa cho cô.
Tống Tương Tương cầm điện thoại di động đi lên sân thượng.
Nghiêm túc nhấn gọi dãy số mà trong lòng đã mặc niệm mấy chục lần, cô kéo cửa sân thượng lại, lẳng lặng chờ đợi.
Điện thoại vang lên nhiều lần, bên kia truyền tới một giọng nam không kiên nhẫn "Nói đi."
Tống Tương Tương bị dọa sợ hết hồn, cũng không lên tiếng.
Trong điện thoại im lặng một hồi lâu, cường độ âm thanh của Phan Dịch đột nhiên thấp xuống, giọng nói cũng dịu dàng hơn rất nhiều, thử hỏi dò "Tương Tương?"
"... Ừ." Tim của Tống Tương Tương đập chậm một nhịp.
Phan Dịch cười "A Huy nói em hỏi cậu ta số điện thoại của tôi, thật xin lỗi a, anh mới vừa tỉnh ngủ nên giọng nói có hơi lớn."
Tống Tương Tương vội vàng nói "Không sao cả, là em quá đường đột."
Nói xong lời này, cô lại tiếp tục im lặng.
Cô không lên tiếng, Phan Dịch cũng không lên tiếng, nhưng cũng không cúp điện thoại, âm thanh ồn ào từ điện thoại truyền tới.
Tống Tương Tương hỏi anh ta "Anh đang làm gì vậy?"
⬅ Trước Tiếp ➡