Vẫn còn chưa suy nghĩ xong, cô lại nghe thấy Diêm Chính ngữ khí mười phần là răn dạy "Lớp mười, Chân Minh Châu, Tần Viễn, Từ Mộng Trạch, Lý Thành Công, Nhiêu Lệ, không coi trọng nội quy trường, trốn học lên mạng, ghi tội một lần "
Thời gian học sớm.
Trong phòng học truyền đến tiếng đọc sách chậm rãi.
Lầu dạy học ở trên hành lang lầu ba, Mã Bình Xuyên quét mắt một vòng nhìn bốn người dựa vào tường bị phạt đứng, cười nói "Lớp mười tổng cộng có năm người ghi tội, lớp thứ bảy của chúng ta đã chiếm hết bốn người trong tổng số người, rất không tệ a."
Bốn người chiếm trong tổng số người "..."
"A, không đúng, phải nói chúng ta chiếm người, tiện thể liên lụy lớp thứ tám chiếm một người, " Ánh mắt của Mã Bình Xuyên rơi vào trên người của Từ Mộng Trạch, hừ cười hỏi, " Học sinh Nhiêu Lệ là có quan hệ gì với em?"
Từ Mộng Trạch một mặt trấn định nói "Bạn bè."
"Bạn gái ?"
"Không phải." Từ Mộng Trạch ngước mắt nhìn về phía anh ta, "Chỉ là bạn bè bình thường."
Mã Bình Xuyên như cười như không "Bạn bè bình thường sao ?"
"Đúng."
"Phốc nannan "
Từ Mộng Trạch mặt không đổi sắc , ba người bên cạnh đã nhịn cả hồi lâu nên thật không thể nhịn được nữa, phốc một cái tiếng cười ra tiếng.
1 Bộ dạng này của em cũng dám theo đuổi Trình Nghiễn Ninh?
"Cười cái gì cười cái gì " Mã Bình Xuyên đánh một cái lên đầu Lý Thành Công ở gần thầy ấy nhất, nghiêm nghị hỏi "Buồn cười như vậy sao A "
Lý Thành Công cắn răng ôm đầu chịu đựng, không cười nữa.
Mã Bình Xuyên trừng mắt nhìn anh ta, giận mà không chỗ phát tiết, chỉ thẳng ngón tay mắng "Tự mình không có tiến bộ cũng thôi đi, trong giờ học của tôi còn muốn ồn ào cái gì đây Trong một tuần mà có tới hai giáo viên đến tìm tôi tố cáo, Lý Thành Công em thật sự rất có bản lãnh a? Nếu còn có lần sau, tôi lập tức mời phụ huynh đến đây "
"Dạ." Lý Thành Công ngoan ngoãn đáp một tiếng, bộ dạng rất biết nghe lời.
Mã Bình Xuyên bực mình không chịu nổi, vừa nhìn về phía hai tên đang cúi đầu nén cười ở bên cạnh, mặt lạnh hỏi "Thứ sáu tuần trước hai người các em đã làm gì?"
"Không làm gì cả." Hai người hai miệng đồng thanh đáp.
Mã Bình Xuyên nhìn thẳng vào hai người "Không làm gì cả? Nga, đang đứng phạt yên lành ở bên ngoài phòng học lại đột nhiên biến mất, biến thành con bướm bay đi sao?"
"Phốc nannan "
"Ha ha ha nannan "
Lần này bất ngờ không kịp đề phòng, cả bốn người đều không nhịn được bật cười thành tiếng.
Mã Bình Xuyên hít vào một hơi, ánh mắt rơi lên trên mặt của Chân Minh Châu, xụ mặt nói "Chỉ với bộ dáng này của em mà cũng muốn theo đuổi Trình Nghiễn Ninh sao ? Em có thể đuổi kịp người ta sao? Em nhìn người ta một chút đi, có lần nào không đứng đầu bảng vinh dự chưa ? Lại nhìn chính em thêm chút đi, chủ nhiệm Diêm sớm đã đọc tên em ở ngoài cửa miệng luôn rồi "
Chân Minh Châu cúi đầu nhìn mũi chân, giả bộ làm người câm.
Cô không lên tiếng, bọn Tần Viễn cũng không lên tiếng, Mã Bình Xuyên nói tới miệng khô lưỡi khô, lại không định dễ dàng tha bốn người như vậy, suy nghĩ một lúc rồi ra lệnh nói "Cầm cây chổi lên, đi quét sạch sẽ sân vận động cho tôi."
"A nannan "
"A cái gì a?" Mã Bình Xuyên lại xụ mặt, "Lập tức đi làm ngay bây giờ "
"Nga."
Bốn người than thở đi vào phòng học cầm cây chổi lên chạy ra sân vận động.
Sân vận động của Nhất Trung vô cùng rộng lớn.
Bốn người bị phạt quét sân cũng không phải là lần đầu tiên, nhưng ai có thể ngờ rằng cơn tức lần này của Mã Bình Xuyên quả thật không nhỏ, thong thả ung dung đi theo trông coi ở phía sau .
Đợi khi mọi rác rưới trong sân vận động đều đã được dọn dẹp sạch sẽ, cả người Chân Minh Châu đều trở nên không tốt.
Mã Bình Xuyên mắt thấy dáng vẻ mặt ủ mày ê của bốn người thì miễn cưỡng điều chỉnh lại cơn tức, đi theo vào phòng học, trực tiếp tuyên bố "Cách thời gian đọc sớm còn năm phút, tôi phải điều chỉnh chỗ ngồi một chút ."
"A nannan "
Học sinh trong cả lớp đều bị kinh ngạc .
"A cái gì?" Mã Bình Xuyên tức giận nhìn quanh một vòng, ánh mắt uy nghiêm khiên cho mọi người lập tức không dám có điều dị nghị gì, có người bắt đầu thu dọn đồ đạc, đứng dậy đi ra cửa.
2 Bộ dạng này của em cũng dám theo đuổi Trình Nghiễn Ninh?
"Trở lại." Mã Bình Xuyên liếc mắt nhìn người dẫn đầu đi ra kia, mặt không thay đổi nói, "Mỗi người ngồi vào chỗ ngồi của riêng mình , đợi tôi cho đổi thì mới thống nhất đổi."
Chỗ ngồi của học sinh ban bảy đều là sau tựu trường tùy tiện ngồi đại, phía sau lại có thêm học sinh của hơn mười một lớp mới sáp nhập, cho nên chỗ ngồi đều không có quy luật nào cả. Tuy nhiên, Mã Bình Xuyên cũng không phải là cái loại chủ nhiệm lớp đặt thành tích lên trên hết , chuyện điều chỉnh chỗ ngồi chủ yếu là vì nhìn cho thuận mắt đồng thời lập nên kỷ luật cho lớp. Giương mắt nhìn thêm một vòng, ánh mắt của thầy ấy lại trước rơi lên trên người của Chân Minh Châu , lên tiếng nói "Tống Tương Tương, em đổi chỗ với An Doanh đi."
Tống Tương Tương + An Doanh "..."
Trên mặt hai người đều đồng thời xuất hiện vẻ không tình nguyện, nhưng cũng không lên tiếng.
Mã Bình Xuyên lại không rãnh để ý tới.
Tống Tương Tương có quan hệ tốt với Chân Minh Châu , An Doanh có quan hệ tốt với Đặng Song Song , hai nữ sinh đều thích xì xào bàn tán trong giờ học, vì vậy cần phải đổi chỗ cho nhaụ
Thu hồi lại suy nghĩ, ánh mắt của thầy ấy lại tiếp tục rơi lên trên người của Nhạc Linh San , nhẹ giọng nói "Nhạc Linh San, em ngồi vào ở bên trong hàng thứ hai, đổi chỗ với Khâu Thiên đi."
"Dạ."
Bị điểm danh đến đều là hai học sinh ngoan, vì vậy cả hai đều đồng loạt đáp lời.
Ánh mắt của Mã Bình Xuyên lại nhìn về phía cuối lớp, lên tiếng "Lưu Mỹ Lệ, em đổi chỗ với Giang Vinh."
"Phốc "
"Hứa Kiệt, em cười cái gì?"
"Thầy em..."
"Im miệng." Mã Bình Xuyên nhìn anh ta, tức giận nói, " Chờ một lát đặt cái bàn của em ở hàng cuối cùng của tổ một, chỗ của em để trống ở đó."
Lời vừa mới dứt, ánh mắt của Mã Bình Xuyên đặt lên trên trên người của Tần Viễn và Từ Mộng Trạch.
Ban bảy chia làm bốn tổ, mỗi tổ có hai hàng, cộng lại được tám hàng, vốn hàng cuối cùng là chỗ ngồi của năm nam sinh, theo thứ tự là Tần Viễn, Giang Vinh, Hứa Kiệt, Từ Mộng Trạch, Hàn Tín. Anh lại đổi chỗ bọn họ, Lưu Mỹ Lệ và Tần Viễn ngồi ở hàng cuối cùng của tổ hai, Từ Mộng Trạch, Hứa Kiệt, Hàn Tín đều được ngồi một mình, có thể...
Mã Bình Xuyên suy nghĩ một chút, thở dài nói "Từ Mộng Trạch, em tới ngồi ở phía trước, ngay tại chỗ ngồi ban đầu của Hạ Ngữ Băng ." Thành tích của em này không tệ, có thể cứu vãn được một chút.
Từ Mộng Trạch nhìn Tần Viễn một cái, từ chối cho ý kiến.
Mà ở bên cạnh anh ta, mấy tên côn đồ đều theo bản năng đánh giá Tần Viễn một chút.
Lưu Mỹ Lệ là cái tên đứng thứ nhất từ dưới đếm lên trong lớp, tính tình cùng tướng mạo đều một lời khó nói hết, lão Mã cổ hủ này lại an bài cô ấy tới chỗ Tần Viễn.
"A nannan "
Tần Viễn đang lúc trở thành tiêu điểm của mọi người đột nhiên cười khẽ một tiếng, thừa dịp Mã Bình Xuyên dời tầm mắt đi, đưa tay nhấc bàn học lên, lười biếng đi lên bục giảng.