⬅ Trước Tiếp ➡
Mặc Dao mở to hai mắt, bởi vì nằm ngửa trên mặt đất mà khi nàng mở mắt bị ánh mặt trời chiếu rọi khiến hai mắt cay xè. Nàng vội vàng xoay đầu, trong dư quang nàng chỉ nhìn thấy một bóng dáng mơ hồ.
Lắc lắc đầu nhìn lại, Mặc Dao mở to mắt thì thấy Mộc Sinh đang đứng trước mặt mình, lưng quay về phía mình, nửa ngồi xổm, tay nắm thành quyền, từng quyền từng quyền đấm vào một người đang nằm trên mặt đất. Rốt cuộc Mặc Dao cũng tỉnh trở lại, nàng tiến lên ôm lấy cánh tay Mộc Sinh lần thứ hai.
“Mộc Sinh, Mộc Sinh!”
Nàng có chút hoảng sợ gọi Mộc Sinh. Bởi vì hoảng sợ mà cơn đau nhức trên một bên mặt bị kích thích tới chảy nước mắt. Mộc Sinh quay đầu nhìn nàng, hai mắt đen nhánh tràn ngập sự hung ác mà Mặc Dao chưa nhìn thấy bao giờ khiến nàng hoảng sợ.
Nghe tiếng khóc của Mặc Dao, Mộc Sinh mới tạm trấn định trở lại, ánh mắt khôi phục vẻ lãnh đạm thường ngày, ôm nhẹ vai Mặc Dao nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng nàng, lên tiếng an ủi nàng: “Không có việc gì, để mình xử lý chuyện này.”
Người đàn ông trung niên nằm trên mặt đất bị Mộc Sinh nện cho vài quyền vào bụng lúc này không còn sức lực mà kêu, mặt mày trắng bệch.
Nhìn lại khuôn mặt hắn thì đúng là người đàn ông xấu xa định ra tay với Mặc Dao trên xe lửa mấy hôm trước.
Người xung quanh vây lại xem, một số người đã rút điện thoại quay. Mộc Sinh hai mắt đạm mạc (thờ ơ) nhìn xung quanh, không nói gì nhưng mọi người lại cảm thấy thân thể lạnh run. Những người này nhìn ánh mắt của Mộc Sinh, theo bản năng lùi lại một bước.
Mộc Sinh không quản điện thoại trong tay họ đang quay bởi nàng biết có cản cũng không nổi. Người ở Hoa Quốc này có một tính cách chung là sợ phiền toái nhưng cũng tuyệt đối không sợ chết mà thích xem náo nhiệt.
Mộc Sinh nhìn tên đàn ông trung niên đang nằm dưới đất. Tên này thấy nàng nhìn tới thì sợ tới mức co mình lại. Nếu trên xe lửa, Mộc Sinh ra tay đánh hắn bất tỉnh khiến hắn không cảm nhận được, nhưng hiện tại bị Mộc Sinh đánh tới mấy cái đã dọa cho hắn sợ vãi nước đái. Vừa mới rồi, lúc Mộc Sinh xông tới, hắn đã trực tiếp cảm nhận được trạng thái khi bị một người ném xuống mặt đất là như thế nào.
Mộc Sinh ngồi xổm xuống bên cạnh tên trung niên đó, khóe miệng nhếch lên một nét cười, khiến tên trung niên đó không lạnh mà rét run từng cơn. Hắn nằm mơ cũng không nghĩ đến có ngày sẽ phải sợ một cô gái như thế này, chính là bởi trên người đối phương ẩn giấu một làn tinh huyết nhàn nhạt khiến hắn không hiểu được. Cô gái này tuyệt đối không phải là một người bình thường.
tàn nhẫn (4)
Đáng giận là khi hắn nhìn thấy Mặc Dao thì quá sức kích động nên một chút cũng không ngờ tới sẽ gặp nữ sát tinh đó tại đây.
“Trước công chúng, tôi không muốn động thủ nhiều.” Mộc Sinh hạ thấp âm lượng đủ để tên trung niên có thể nghe được, ngữ khí điềm đạm lạnh nhạt giống như đang cùng hắn đàm luận chuyện thời tiết. “Nhưng mà chỉ cần nhìn thấy ông một lần nữa, tôi sẽ giết ông. Nhớ lấy, chỉ cần bị tôi nhìn thấy!”
Tên trung niên nghe xong thì thân hình run rẩy càng mạnh. Ngữ điệu của Mộc Sinh vô cùng nhẹ nhàng, lại có thể khiến cho một người lạnh từ trong xương cốt lạnh ra, làm cho người có ý thức được rằng, lời nói của nàng không có gì là không thật.
Tên trung niên sợ hãi gật đầu. Nếu không phải thân thể của hắn qua đau, chỉ sợ đầu hắn sẽ gật như bổ củi. Giờ phút này hắn nào còn cái vẻ kiêu ngạo như lúc mới bắt gặp Mặc Dao. Mộc Sinh thấy hắn đã hiểu thì đứng dậy, dắt theo Mặc Dao vẫn đang như mất hồn chuẩn bị rời đi, còn chưa có giữ chặt thì bỗng nhiên thấy Mặc Dao cúi đầu.
“Bang!”
Một tiếng động thật lớn vang trên mặt của tên trung niên. Sức lực của Mặc Dao tuy nhỏ nhưng nàng dùng toàn bộ sức dồn vào bàn tay nên lực đạo cũng không nhẹ. Cái tát khiến mặt tên trung niên văng sang một bên.
“Vương bát đản, Vương bát đản! Cho ngươi đánh ta, cho ngươi đánh ta. Từ nhỏ tới lớn cha mẹ ta cũng chưa có đánh ta, người, cái tên vương bát đản này…!”
Mặc Dao vừa đánh vừa mắng, trong thanh âm còn mang theo tiếng khóc. Mộc Sinh đứng bên cạnh nhìn cũng không có ra tay ngăn cản. Nàng biết Mặc Dao trong lòng ủy khuất, nếu không phải nàng hiện giờ thân phận thay đổi, theo như phong cách làm việc trước kia cái tên trung niên này đã sớm biến mất từ ngày đầu tiên.
Tên trung niên không dám đánh trả, hắn cũng không còn sức để đánh trả. Chờ đến lúc Mặc Dao đánh mệt, nàng mới nhìn thấy xung quanh những người xem náo nhiệt rất đông, sắc mặt đỏ lên, kéo tay Mộc Sinh rời khỏi chỗ này.
“Ai ai, có chụp được không? Có quay được không?”
“Chụp được một ít. Đáng tiếc là không chụp được cảnh cái cô áo thun trắng quăng tên này xuống đất. Trời ạ, cái động tác đó thật quá soái đi!”
“Đúng vậy, quá bất ngờ, cũng không có chụp kịp.”
“Vậy người này, có muốn chúng tôi báo cảnh sát không?”
“Thôi đừng báo. Đánh một cô gái đúng là không biết xấu hổ!’
“Đúng vậy, bị đánh cũng là xứng đáng.”
Mọi người đứng xem bàn tán sôi nổi. Một số người nhanh tay phát weibo, mà Mộc Sinh cùng Mặc Dao cũng đã rời khỏi quảng trường.
………….
Mộc Sinh xin nghỉ, buổi chiều không đi làm. Triệu Tuấn Kiệt lải nhải một hồi nhưng nàng không nghe, đại ý chính là Tiêu Kha Kha không đồng ý cho nàng xin nghỉ linh tinh. Nhưng Mộc Sinh lười quản việc đó.
Nàng phải ở nhà chăm sóc Mặc Dao. Lúc về đến nhà, Mặc Dao rất trầm mặc. Mộc Sinh biết người đàn ông trung niên kia khiến Mặc Dao hoảng sợ. Rốt cuộc một cô gái 17-18 tuổi, lần đầu tiên xa nhà liền gặp phải chuyện này, trong lòng không thích ứng được là chuyện khó tránh khỏi.
Mặc Dao ôm cánh tay trầm mặc một lát bỗng ngẩng lên hỏi Mộc Sinh: “Cái người đàn ông trưa nay là bạn trai của cậu sao?”
Mộc Sinh ngẩn người nhưng cũng không phủ nhận cách Mặc Dao hỏi: “Đúng vậy.”
Mặc Dao cười cười, thoạt nhìn nụ cười đó có vài phần miễn cưỡng. Mộc Sinh nhíu mày. Phản ứng này của Mộc Dao có chút không thích hợp. Nàng định hỏi bỗng nhiên Mặc Dao nhẹ nhàng cười hỏi: “Thân thủ của cậu tốt như vậy là luyện ở chỗ nào?”
Đề tài bị chuyển cứng nhắc, Mộc Sinh cũng không trêu chọc, chỉ nghĩ sơ rồi đáo: “Là theo sư phụ học!”
Nàng nói cũng không sai. Một thân công phu này của nàng đều là đi theo sư phụ học, bao gồm là Mộc Liên Mậu.
Mặc Dao gật gật đầu, không có hỏi lại. Hai người cứ thế trầm mặc, thẳng đến khi Mặc Dao lại nói tiếp: “Kỳ thực mình vừa mới bắt đầu là chịu sự ký thác của một người. Mình tới kinh đô lần này là để tìm một người…”
chuyện cũ (1)
“Mình kỳ thật không phải là một cô gái tốt…”
Mặc Dao kể cho Mộc Sinh nghe một đoạn chuyện cũ, một đoạn chuyện âm u không hề giống với tính cách hoạt bát của nàng.
Nhà Mặc Dao ở thành phố L ngoài rìa huyện An, một huyện thành tương đối không phát triển.
Mặc Dao ở đó lớn lên, gia đình không được coi là giàu có nhưng cũng coi là có của ăn của để. Chỉ là lúc năm tuổi, hạnh phúc gia đình của Mặc Dao kết thúc.
Mẹ nàng chết, bởi vì ông nàng luôn muốn có cháu trai cho nên cha nàng lại cưới vợ. Mẹ kế vào nhà năm trước thì năm sau sinh cho nàng một em trai, Mặc Xa.
Khi đó Mặc Dao còn nhỏ không hiểu chuyện. Tin đồn nhảm nhí xung quanh khiến nàng có thế giới quan chưa đầy đủ bị phát triển lệch đi.
Ông nội nàng muốn có cháu trai là bởi muốn đem chiêu bài ngự trù cung đình truyền lại, như mà trù nghệ (tay nghề nấu nướng) của Mặc Xa không có thiên phú, ngược lại Mặc Dao lại kế thừa được tay nghề này, thậm chí còn tốt hơn. Về phương diện trù nghệ của Mặc Dao, đến ông nội nàng cũng phải nói là thuộc dạng hiếm thấy, cũng chính bởi vì vậy mà ông nội nàng lại một lần nữa đem hy vọng đặt lên người nàng.
Cũng không phải ông nàng trọng nam khinh nữ, chỉ là ông nàng bị ăn sâu bén rễ cái quan điểm chỉ truyền phương thức bí truyền này cho con trai, để đời đời nối tiếp. Rốt cuộc Mặc Dao sẽ đi lấy chồng, nếu con trai nàng không muốn học thì bí quyết nấu nướng này của gia đình nàng sẽ thất truyền.
Nhưng mà Mặc Dao ở giữa những tin đồn nhảm nhí rằng vì ông mình trọng nam khinh nữ cho nên một khoảng thời gian rất dài nàng oán hận ông mình.
Đối với ông là như thế huống chi đối với cha và mẹ kế.
“Bình tĩnh mà xem xét thì mẹ kế đối xử với mình không tệ, thậm chí sau này…” Mặc Dao nói đến đây thì dừng lại, giọng nói cũng pha thêm chút phiền muộn, chút hối hận. “Mọi chi phí ăn mặc của mình cùng em trai là như nhau, thái độ cũng không có lạnh nhạt mà quan tâm tới mình, chỉ là mình không muốn tiếp nhận cái sự quan tâm đó. Kỳ thực là mẹ mình bị bệnh mà qua đời, không trách được ai. Mẹ mình ra đi sớm như vậy, cha rốt cuộc tuổi vẫn còn trẻ, vẫn mong chờ một người bạn cùng chung sống. Huống chi mình thì bé, cũng cần có người chăm sóc. Nhưng là mình cự tuyệt cái ý tốt này.”
“Sau đó, cái năm học cao trung ấy, mình phản nghịch thiếu chút nữa thì hủy hoại cả cuộc đời.”
Nhớ đến đây, giọng điệu của Mặc Dao đột nhiên mang thêm tia oán hận, nhưng mà cũng có chút ai oán nhân tình thế thái. Mộc Sinh ngồi nghe, chép chép miệng nhưng không xen vào.
Lúc Mặc Dao học trung học năm thứ hai, nàng 16 tuổi, gặp được một người ảnh hưởng tới cả cuộc đời nàng. Khi đó Mặc Dao phản nghịch không kiềm chế, thường xuyên cùng mấy tên lưu manh trẻ trâu trường học chơi cùng nhau, cũng bắt đầu nhận thức được các vấn đề xã hội nên nàng vẫn luôn duy trì một điểm mấu chốt là không có ra ngoài làm bậy.
Cho đến khi nàng gặp một người đàn ông không giống với đám cặn bã xã hội đó, đương nhiên hắn cũng ở trong đám cặn bã xã hội đó.
⬅ Trước Tiếp ➡