Hắn là một vật phát sáng tự động, đi tới chỗ nào cũng có thể khiến người ta không yên phận. Trước kia, thời điểm làm nhiệm vụ Mộc Sinh đều không thích làm cùng với Mộc Liên Mậu. Không phải vì yếu tố quan hệ cá nhân, mà chỉ cần Mộc Liên Mậu đứng đó, mặc kệ xung quanh có bao nhiều người, quân địch hay mục tiêu nhiệm vụ chỉ cần liếc mắt một cái liền khóa chặt vào hắn, cẩn thận quan sát.
Nghĩ đến đây, Mộc Sinh liền nhìn ánh mắt kinh dị của mọi người ở lầu hai này, vốn nghĩ hai bên cũng không cần thiết phải quen biết, nhưng ngẫm lại nếu không giới thiệu liền có chút không lễ phép, vì thế tự nhiên nắm tay Mộc Liên Mậu đi tới trước mặt Mặc Dao cùng Triệu Tuấn Kiệt giới thiệu: “Đây là bạn của tôi, Mộc Liên Mậu. Liên Mậu, đây là Mặc Dao cùng Triệu Tuấn Kiệt.”
Trước kia Mộc Liên Mậu chỉ lớn hơn Mộc Sinh có một giờ, hiện tại sau bi kịch thì lớn hơn nàng bảy tuổi, nhưng may mà cả hai người đều không để ý đến điều này.
Mặc Dao ngốc lăng nhìn Mộc Liên Mậu, nhiều lần môi hơi cong lên nhìn Mộc Sinh nhưng lại không nói nên lời. Vẫn là Triệu Tuấn Kiệt khôi phục sớm, trấn định vươn tay về phía Mộc Liên Mậu, nho nhã lễ độ chào hỏi: “Xin chào, tôi là Triệu Tuấn Kiệt.”
Hắn nhìn thoáng qua có thể kết luận Mộc Liên Mậu không thể là người bình thường, ít nhất cũng phải là ở trong những gia đình cùng cấp bậc với Tiêu Kha Kha hoặc là tốt hơn. Thế nhưng, ngày đầu tiên gặp Mộc Sinh, hắn đã tìm hiểu điều kiện của nàng, thực sự là một cô gái đến từ một gia đình bình thường, vậy thì làm sao có thể quen biết một người đàn ông cực phẩm khiến hắn ghen ghét đến vô lực này?
tàn nhẫn (1)
Ai ngờ Mộc Liên Mậu vừa nghe thấy hai chữ “bạn bè” liền hai mắt lạnh đi, vượt quá sức chịu đựng của hắn nên phá lệ vươn tay bắt lấy tay Triệu Tuấn Kiệt, khí sắc nghiêm túc nói: “Mộc Sinh nói không đúng, tôi là người quan trọng nhất đối với cô ấy, không phải bạn bè!”
Mộc Sinh: ……….
Triệu Tuấn Kiệt dại ra trong giây lát.
Mặc Dao sắc mặt đang ôn tồn bỗng cứng đờ, sau đó có chút xấu hổ nhìn Mộc Liên Mậu: “Chào anh!”
Phản ứng kỳ quái của nàng khiến Mộc Liên Mậu chú ý, trong mắt hiện lên tia u tối, lạnh lùng gật đầu, “Xin chào!”
Mộc Sinh cũng cảm thấy không khí có chút quái dị lập tức đưa Mộc Liên Mậu đến gặp tổ đạo diễn. Nàng tính toán, với phiền phức của Mộc Liên Mậu, nàng chỉ đơn giản giới thiệu rồi để hắn rời đi, nói là có chuyện, đến giờ tan tầm nàng sẽ đi tìm hắn.
Mộc Liên Mậu rời đi, nhân viên đoàn làm phim lập tức vây lại hỏi thăm thân phận Mộc Liên Mậu, chỉ là Mộc Sinh như mọc rễ không có trả lời, chỉ đơn giản giải thích với Lý Châu rằng nàng với Mộc Liên Mậu quen biết từ lâu. Ngoài thông tin này ra cũng không nói gì thêm.
Sắc mặt của Liêu Hạ thì xanh mét. Khi Mộc Liên Mậu xuất hiện, Liêu Hạ liền ngốc tại chỗ. Nàng đời này gặp nhiều người đàn ông nhưng không một ai có thể so với Mộc Liên Mậu. Nhưng nàng ta lại ngốc tại chỗ nên không đi đến gần Mộc Liên Mậu, hơn nữa thời điểm Mộc Sinh giới thiệu Mộc Liên Mậu cũng không có giới thiệu với nàng ta, chỉ giới thiệu cho đạo diễn cùng Bạch Di Nhã. Mà người đàn ông đó thật lạnh lùng, cho người ta cái cảm giác tràn đầy ngạo khí. Liêu Hạ lại cảm thấy cái lạnh đó là điều đương nhiên.
Cảm giác giống như cuộc đời u ám của mình bỗng nhiên được ánh bình minh chiếu tới.
Mộc Sinh không biết Liêu Hạ, hơn nữa Liêu Hạ tự cho mình ở vị trí cao hơn nên từ lúc tiến tổ phim tới giờ cũng không có cùng Mộc Sinh chào hỏi nói chuyện qua. Vì thế Mộc Sinh đương nhiên cũng không có giới thiệu Mộc Liên Mậu với nàng ta. Mà khi Liêu Hạ muốn đi tới làm quen, Mộc Sinh liền không để ý đến nàng, ngay cả nói cũng lười.
Người nàng đã gặp qua cũng không ít, tính tình Liêu Hạ thế nào nàng liếc mắt một cái có thể nhìn ra tới.
Chờ Mộc Sinh cùng Lý Châu nói chuyện xong, Liệu Hạ lấy điện thoại ra, đăng nhập nick phụ Weibo, đem thông tin “diễn viên mới đóng vai Kiều Mộc Nhiên ở đoàn phim chơi lớn kênh kiệu, không tôn trọng tiền bối” phát lên. Sau đó, nàng cong môi nhìn bóng dáng Mộc Sinh, khóe miệng cong lên vẻ đắc ý.
Kiêu ngạo cái gì, chỉ là diễn một vai Kiều Mộc Nhiên, nhưng mà không chừng đến lúc đó bị fans của Kiều Mộc Nhiên mắng thành cái dạng gì cũng không biết. Muốn đấu cùng nàng, còn non lắm!
Huống chi, không phải chỉ một người đàn ông thôi sao? Liêu Hạ tin rằng, với kinh nghiệm của nàng ở làng giải trí, có thể tra ra thông tin của người này dễ như trở bàn tay. Thế nhưng, nàng ta không ngờ được rằng, Mộc Sinh sẽ gặp gỡ quen biết được người cao cấp đến mức nào.
……..
“Di Nhã, mấy người Thường Bắc Hạo sẽ đến bây giờ, lượt quay tiếp theo là cô diễn cùng Liêu Hạ, cô đi chuẩn bị đi.” Phó đạo diễn vỗ nhẹ vào vai Bạch Di Nhã nói. Bạch Di Nhã cười cười gật đầu đồng thời nhìn về phía Mộc Sinh: “Mộc Sinh, lát nữa mấy người Bắc Hạo tới đây, cô với bọn họ cùng làm quen đi.”
tàn nhẫn (2)
Thường Bắc Hạo là nam chính của bộ phim này. Ngoài nam thứ hai cũng là em trai của An Tiểu Hạ là do một nam diễn viên mới tên là Tô Hoài diễn, trước kia cũng đã diễn vai phụ trong một số phim về đề tài kháng chiến.
Bởi vì hai ngày này cũng không có cảnh diễn của bọn họ nên cũng không vội tới. Hôm nay, có suất diễn của Tô Hoài, hai người lại làm quen với nhau nên tụ tập lại.
Không giống như Tô Hoài, Thường Bắc Hạo mấy năm nay là một trong những tiểu sinh nổi tiếng nhất trong mảng phim truyền hình, cũng đã có nhiều bộ phim được cải biên từ các tiểu thuyết trứ danh. Thế nên hắn lập tức trở thành một tiểu sinh thế hệ mới xuất sắc nhất. Lý Châu chọn hắn cho vai nam chính cũng không có gì lạ.
Mộc Sinh đối với Thường Bắc Hạo có ấn tượng, còn đối với Tô Hoài thực sự không có. Hiện giờ nghe Bạch Di Nhã nói vậy thì thuận thế gật đầu đồng ý.
“Mộc Sinh, mình đi về đây!”
Bên cạnh truyền đến thanh âm của Mặc Dao, Mộc Sinh đang thất thần nghiêng đầu hỏi: “Sao không ở lại chơi lát nữa?”
Tiệm net có nhiều máy tính không có người dùng, Mộc Sinh không ngại cho Mặc Dao mở một cái chơi, dù sao nàng ta cũng thích chơi games.
Mặc Dao lắc lắc đầu: “Không được rồi, mình về trước.” Thần sắc Mặc Dao có chút hoảng hốt, giống như không chú ý, đang định rời đi thì lại nói tiếp một câu: “Cậu buổi tối về sớm một chút.”
Mộc Sinh ngẩn người, sau đó gật gật đầu, “Ừ, mình sẽ về sớm.” Nàng đi gặp Mộc Liên Mậu một chút rồi về, sẽ không ở lại chỗ đó. Nàng cũng không muốn người bên cạnh Mộc Liên Mậu sinh nghi rồi sẽ đi tìm hiểu, đến lúc đó sẽ gây bất lợi cho việc tìm ra chân tướng nguyên nhân tử vong của nàng.
Mặc Dao gật đầu, xách theo hộp giữ nhiệt rời đi, Bạch Di Nhã bỗng nhiên hỏi: “Trạng thái của bạn cô có chút không tốt a.”
“Hả?”, Mộc Sinh chớp chớp mắt. Mặc Dao có chút thất thần nhưng nàng không rõ vì sao.
Bạch Di Nhà cười cười không nói tiếp. Triệu Tuấn Kiệt không biết bước lại đây lúc nào, âm trầm ở sau lưng Mộc Sinh tiếp một câu: “Cẩn thận bị sét đánh!”
Phó đạo diễn ngồi nhìn một màn này cũng đắc ý chắp tay rời đi, nhân tiện cảm thán một câu: “Người trẻ tuổi a!”
Mộc Sinh: “……..”
Nghĩ ngợi một lát, Mộc Sinh có chút không yên tâm để Mặc Dao đi một mình, vẫn là xuống lầu chuẩn bị đưa nàng về. Vì thế Mộc Sinh quay đầu nhìn Triệu Tuấn Kiệt nói: “Tôi đi ra ngoài một chút, hiện giờ còn chưa tới giờ làm của tôi đúng không? Tôi đưa Mặc Dao về.”
Triệu Tuấn Kiệt nghẹn lại, chờ Mộc Sinh xuống lầu xong thì mới phản ứng trở lại, đột nhiên vỗ đùi một cái, trong mắt thì tràn ngập sự chán nản. MD (một câu chửi), mới vừa rồi Mộc Sinh không đưa Mặc Dao về thì hắn có thể đưa về mà. Không nhìn thấy cơ hội làm quen, xứng đáng độc thân! Ngu ngốc.
Mặc Dao nhìn thì như đi rất chậm, nhưng thực tế khi Mộc Sinh xuống lầu đã không nhìn thấy bóng dáng Mặc Dao đâu, đi ra đến cửa tiệm net, Mộc Sinh nhìn trái nhìn phải một chút mới nhìn thấy bóng dáng của Mặc Dao sắp khuất ở giao lộ phía trước.
Vẻ mặt Mộc Sinh chợt thay đổi, nơi đó không phải hướng đến bến xe bus, Mặc Dao đi tới chỗ nào làm gì?
Nàng không do dự liền đi theo.
Phía trước là khu phố buôn bán, các tòa nhà cao tầng mọc san sát nhau, người đi đường đi lại như mắc cửi tạo nên một cảnh tượng vô cùng náo nhiệt. Lúc này, ánh nắng mặt trời trên đỉnh đầu, phủ xuống những khuôn mặt người đỏ bừng, mồ hôi ròng ròng.
Mộc Sinh đi thật nhanh, chỉ chốc lát nữa thì đuổi kịp Mặc Dao. Mặc Dao vừa đi tới quảng trường, nhìn thấy một người ăn xin lớn tuổi ngồi trên cầu thang thì thả vào cái cái chén xin tiền rách nát một tờ tiền, tiếp theo thì đứng thất thần ở chỗ cầu thang gần người ăn xin đó, trong tay vẫn ôm cái hộp giữ nhiệt, vô cùng quái dị.
Mặt trời chói lọi như vậy nàng ta cũng không sợ nóng.
Mộc Sinh vẻ mặt bất đắc dĩ chuẩn bị tiến lên gọi người trở về, trên mặt mang theo nụ cười hòa nhã, nhưng còn chưa tới gần thì bỗng nhiên từ trong đám người trên quảng trường vọt ra một người đàn ông trung niên, thân hình cao lớn, đi tới trước mặt Mặc Dao vốn đang không phòng bị, tát nàng một cái.
“Bang!”
Thanh âm của cái tát khiến Mộc Sinh chấn động, trong khiếp sợ, Mộc Sinh nhanh chóng chạy tới.
tàn nhẫn (3)
Mặc Dao bất thình lình bị một cái tái thì càng ngốc tại chỗ. Mà lực tay của người đó mạnh khiến nàng lảo đảo cả người ngã ngồi xuống mặt đất, cái hộp giữ nhiệt cũng rơi xuống lăn trên đất. Lát sau cổ áo bị túm chặt, hô hấp của nàng có chút không thông, dưới bộ mặt đau nhức, Mặc Dao chỉ nhìn thấy bóng dáng của bàn tay to lớn giơ lên lần thứ hai, nàng theo bản năng nhắm hai mắt lại.
Xung quanh vang lên những tiếng hét không nhỏ. Giữa trưa nhưng trên quảng trường có không tí người qua lại, nhưng đại bộ phận lập tức tránh ra, có mấy người đi ngang qua Mặc Dao lập tức chạy thật xa. Thời cuộc này, ai cũng sợ chọc phải phiền toái.
“Cái con tiểu tiện nhân này. Ngươi, lão tử hôm nay rốt cuộc… A!” Mặc Dao chỉ nghe thấy thanh âm hung ác của một người đàn ông, còn không có mắng xong thì đã bị người ta đánh, tiếng kêu thảm thiết. Cổ áo của Mặc Dao lỏng xuống, “phanh” một tiếng, giống như tiếng vật nặng rơi xuống đất, còn có tiếng người hét chói tai xung quanh.