⬅ Trước Tiếp ➡
Hà Nghiên Nghiên thầm thở dài trong lòng, trên mặt vẫn thản nhiên "Đường Đông Nam có một thư viện, khi con rảnh rỗi không có việc gì thì qua đó đọc sách cũng tốt. Nghỉ hè lâu như vậy, đừng chỉ nghĩ đến việc chơi."
Lâm Kỳ nghe không ra trong lời nói của Hà Nghiên Nghiên có ý gì khác hay không, nhưng lại không muốn ngẫm nghĩ, chỉ miễn cưỡng đáp một tiếng. Hà Nghiên Nghiên không nói gì nữa. Không khí giữa hai mẹ con trở nên hơi có chút cứng nhắc.
Vào buổi chiều, Hà Nghiên Nghiên phơi quần áo trên ban công, ánh mặt trời xuyên qua cơ thể cô ấy, chiếu ra đường cong lung linh của cô ấy. Lâm Kỳ ở phía sau nhìn, trong lòng dâng lên một cảm giác khoái ý và thỏa mãn.
Cô ấy không nhịn được gọi "Mẹ "
Hà Nghiên Nghiên quay đầu lại nhìn cô một cái, lại tiếp tục phơi đồ, hỏi "Làm sao vậy?"
Lâm Kỳ kiên nhẫn chờ Hà Nghiên Nghiên phơi quần áo xong xoay người lại hỏi cô một lần nữa "Làm sao vậy", lúc này mới bước qua dang rộng cánh tay ôm Hà Nghiên Nghiên vào trong ngực. Là Alpha ôm Omega, mang theo chút du͙c vọng bá đạo và lòng muốn chiếm hữu.
Lâm Kỳ ôm eo Hà Nghiên Nghiên, áp mặt vào tóc mẹ. Cô không dám bại lộ quá nhiều, vì thế lại nhẹ nhàng gọi "Mẹ..."
Hà Nghiên Nghiên quả thực bị Lâm Kỳ dọa sợ. Trong nháy mắt cô đi tới ôm lấy cô ấy, cô ấy suýt chút nữa cho rằng là Lâm Toa nhập vào cơ thể Lâm Kỳ.
Nhưng sau đó đứa nhỏ mềm nhũn một tiếng gọi "Mẹ" lại thả trái tim treo lên cao của cô ấy xuống, mặc dù trái tim vẫn không ngừng đập thình thịch.
Con bạn gái thân thiết với mình là chuyện tốt, nhưng tư thế Lâm Kỳ ôm cô ấy thật sự quá quái dị, Hà Nghiên Nghiên không dấu vết lui ra, đẩy Lâm Kỳ vào nhà ngồi xuống sô pha, nói "Rốt cuộc làm sao vậy? Con nói với mẹ đi."
Nói? Có gì để nói? Lâm Kỳ ngoan ngoãn, ngã vào lòng mẹ cô, gắt gao ôm eo mẹ, cả khuôn mặt chôn ở trên cổ mẹ. Cô chính là muốn dính chung một chỗ với mẹ Hà Nghiên Nghiên sửng sốt một chút, tiếp theo trên mặt hiện lên nụ cười cưng chiều, ngay cả chính cô ấy cũng không phát hiện, cô ấy đưa tay vuốt ve mái tóc xoăn bồng bềnh của Lâm Kỳ, cảm thấy phản ứng lúc trước của mình không khỏi có chút vô lý.
Lâm Kỳ chính là con của cô ấy, con ruột. Lâm Kỳ chính là Lâm Kỳ, sao lại nhập làm một với Lâm Toa? Đúng vậy, chính vì là đứa con ruột thịt của cô ấy, cô ấy càng phải bồi thường cho việc bản thân đã nợ Lâm Kỳ suốt mười chín năm, phải dẫn dắt cô đi trên con đường đúng đắn, phải gánh vác trách nhiệm của một bậc phụ huynh Tuy rằng đã trễ mười chín năm.
Nghĩ đến đây, Hà Nghiên Nghiên nói "Ngày mai mẹ xin nghỉ, đi chơi cùng con, được không?"
Lâm Kỳ đương nhiên đồng ý ngay, cô đắm chìm trong thế giới dịu dàng của mẹ, thỏa mãn híp mắt. Trong lòng Hà Nghiên Nghiên lên kế hoạch nên đưa con đi vườn bách thú hay bảo tàng khoa học kỹ thuật, Lâm Kỳ đột nhiên nói "Mẹ, chạng vạng hôm nay con đi đón mẹ nhé?"
"Được." Hà Nghiên Nghiên cười nói.
Cô ấy cho rằng quan hệ giữa hai mẹ con cô ấy đang đi theo hướng tốt đẹp.
Lâm Kỳ cũng cười, cô muốn mẹ hoàn toàn tiếp nhận cô, yêu cô, chân chính coi cô là con gái của mình cô mới có thể muốn làm gì thì làm.
Bởi vì người mẹ luôn tha thứ cho những sai lầm của con mình.
Buổi chiều, Lâm Kỳ đã sớm đến phòng huấn luyện đàn dương cầm dành cho người lớn của Hà Nghiên Nghiên, Hà Nghiên Nghiên vừa vặn đang nghỉ ngơi, hai người đứng ở ngoài cửa kính nói chuyện một lát.
Khi Hà Nghiên Nghiên trở về, giáo viên đàn accordion Triệu Đình bên cạnh nháy mắt ra hiệu với cô "Đó là ai? Trẻ hơn bà chủ Trần nha."
Hà Nghiên Nghiên bất đắc dĩ trừng mắt, nói "Con gái tôi "
Triệu Đình ngạc nhiên nói "Cô có con gái lúc nào? Chỉ giỏi nói bậy "
⬅ Trước Tiếp ➡