Hà Nghiên Nghiên cười, nói "Hôm nào đó sẽ nói với cô sau."
Xoay người lại vào phòng học đơn.
Chờ Hà Nghiên Nghiên học xong đi ra, thì nhìn thấy Lâm Kỳ đang nói chuyện với cô gái ở quầy lễ tân. Trông nó giống như Lâm Toa nhưng cũng không giống Lâm Toa.
Điều giống nhau giữa hai người họ là độ chuyên chú của ánh mắt, giống như đôi mắt của cô được tạo ra chỉ để nhìn mình. Không giống nhau chính là khí chất, Lâm Toa giống như mặt trời nhỏ rực rỡ, Lâm Kỳ lại là đại dương không biết rõ bao sâu bao cạn.
Khi nói đến chuyện gì thú vị, hai người đều nở nụ cười cùng một lúc, bên miệng Lâm Kỳ nổi lên hai cái vòng lê nho nhỏ, má lúm đồng tiền rất xinh. Rõ ràng khuôn mặt lạnh lùng, nhưng hết lần này tới lần khác lại lộ ra hai cái lúm đồng tiền ngọt ngào. Hà Nghiên Nghiên hoảng hốt nhớ lại bộ dáng Lâm Kỳ lúc mới sinh ra, khi cô còn chưa mọc răng và cười rạng rỡ trông cũng giống như vậy.
Hà Nghiên Nghiên mỉm cười đi tới, Lâm Kỳ nhìn thấy cô, mang theo nụ cười còn chưa tắt nhìn cô chăm chú.
Hà Nghiên Nghiên đột nhiên phát hiện, con gái cũng không hay cười ở trước mặt mình cho lắm, dù có cười cũng chỉ là một nụ cười nhạt. Chắc là vẫn còn giữ lại một phần cẩn thận từng li từng tí. Quả nhiên Lâm Kỳ lập tức khôi phục bộ dáng "nhẹ nhàng như gió mây" của cô.
Hà Nghiên Nghiên giận dữ nói "Sao, nhìn thấy mẹ nên không vui sao?"
Lâm Kỳ còn chưa trả lời, cô gái lễ tân đã kêu lên trước "Cô Hà, cô Lâm chờ cô ở đây đã lâu rồi Tôi mời cô ấy đến phòng khách ngồi cũng không chịu, nói muốn cô vừa đi ra là có thể nhìn thấy cô ấy Ôi "
Hà Nghiên Nghiên cười khúc khích, liếc nhìn Lâm Kỳ một cái, nói với cô gái lễ tân "Con bé chỉ là một đứa trẻ, hăng hái mù quáng."
Ba người nói đùa vài câu, Hà Nghiên Nghiên và Lâm Kỳ liền rời đi.
Trên đường đến trạm xe buýt, Lâm Kỳ đột nhiên nói "Mẹ, các cô ấy hỏi con là ai, con nói con là bạn gái mẹ, các cô ấy tin hết."
Hà Nghiên Nghiên nghe xong buồn cười, dừng lại vỗ vỗ đầu Lâm Kỳ một cái, quát "Bậy bạ "
Lúc này Hà Nghiên Nghiên mới phản ứng lại ý tứ giấu trong lời nói của cô gái lễ tân, lúc trước cô ấy chỉ nói Lâm Kỳ là con gái của cô ấy. Ai ngờ đứa nhỏ này lại nói mê sảng như vậy
"Con nói vậy thì bọn họ nhìn mẹ thế nào?" Giọng điệu Hà Nghiên Nghiên nghiêm khắc.
Lâm Kỳ cúi đầu, cũng không có dáng vẻ nhận sai, nhíu nhíu hàng mày trái, nói "Nhìn thấy chúng ta rất xứng đôi?"
Hà Nghiên Nghiên nhất thời chán nản, nhớ tới phương pháp dạy con cổ xưa nhất của người làm mẹ, hung hăng đánh mông của Lâm Kỳ hai cái, cả giận nói "Con lại nói bậy "
Tất cả mọi người đều có kinh nghiệm, hiện giờ cô cũng được trải nghiệm. Ở trong mắt cô, bị mẹ đánh cũng là một loại hạnh phúc.
Lâm Kỳ bĩu môi không nói lời nào.
Hà Nghiên Nghiên lạnh lùng nói "Lần sau còn làm bậy nữa không?"
Lâm Kỳ lắc đầu, đột nhiên ôm eo Hà Nghiên Nghiên đi về phía trước, nói "Mẹ, xe tới rồi "
"Này, đi đường đàng hoàng ..." Còn ra thể thống gì nữa? Mọi người đều không biết cô ấy có một đứa con gái, nếu là bị người hiểu chuyện nhìn thấy, không biết bị truyền thành chuyện xưa bí ẩn như nào đâu.
Lâm Kỳ có chừng có mực ôm bả vai Hà Nghiên Nghiên. Vào giờ cao điểm buổi tối trên xe buýt kín người hết chỗ, Lâm Kỳ âu yếm kéo Hà Nghiên Nghiên đứng bên cạnh chỗ ngồi, tự nhiên dùng cánh tay khoanh tròn một không gian đứng thoải mái cho cô.
Tay Hà Nghiên Nghiên cầm ghế dựa, đưa lưng về phía Lâm Kỳ, cơ thể lắc lư theo chuyển động của xe. Trong lúc lắc lư Lâm Kỳ đã có ý nghĩ kỳ quái, cô muốn dùng phương thức giao phối của loại động vật này tiến vào mẹ của cô suy nghĩ cùng một chỗ, phía dưới cũng đi theo.