Viêm Cảnh Hi cất điện thoại, ánh mắt nhìn thấy vạt áo vest màu đen, cùng với đồng hồ đeo tay đặc biệt xa xỉ đắt tiền kia.
Viêm Cảnh Hi có dự cảm xấu, ngẩng đầu, nhìn lại ánh mắt thâm thúy của Lục Mộc Kình, nơi đó giống như đại dương sâu rộng, tâm tư giấu kín khiến cô không thể nhìn thấu.
Ngón tay thon dài của Lục Mộc Kình kiêu ngạo gõ nhẹ bàn, hướng Chu Gia Mẫn ở bên cạnh Viêm Cảnh Hi hỏi, thanh âm không lạnh không nhạt.
"Nếu như học sinh nghe điện thoại trong tiết, các giáo viên khác thường xử lý như thế nào?"
Chu Gia Mẫn bị hỏi, bối rối đứng lên, ánh mắt khó xử nhìn về phía Viêm Cảnh Hi, "Cái đó... Cái đó..."
"Xin lỗi thầy, nhà em vừa có việc gấp nên gọi điện thoại cho em." Viêm Cảnh Hi không để Chu Gia Mẫn khó xử tiếp lời.
"Hả?" Đôi mắt Lục Mộc Kình chuyển hướng về phía Viêm Cảnh Hi, rất kinh ngạc, nhìn thấy cô trong mắt xẹt qua một đạo xảo quyệt.
"Chú nhỏ của vị hôn phu của em đã đến Lục Ninh thị, người nhà sợ chú nhỏ không được tiếp đón chu đáo, kêu em lập tức trở về, cho nên thầy có thể cho em xin nghỉ được không, tiết sau em không thể lên lớp được!" Viêm Cảnh Hi thẳng thắn nhìn Lục Mộc Kình nói, đem quyền lựa chọn giao lại cho anh ta.
Lục Mộc Kình nhếch khóe miệng, cười nhìn Viêm Cảnh Hi, chậm rãi tới gần.
Trên người anh ta mang theo một loại hương vị nhàn nhạ riêng biệt, chậm rãi tới gần, hơi thở của anh ta liền tràn ngập xung quanh.
Viêm Cảnh Hi đang ngồi, anh ta đang đứng, hô hấp quấn quanhtrong không khí sau đó lại rơi trên mặt của cô.
Viêm Cảnh Hi cũng không dám thở mạnh, đôi mày thanh tú đẹp đẽ nhíu lại, thúc giục: "Thầy có đồng ý hay không?"
"Chú nhỏ này đối với cô rất quan trọng sao?" Lục Mộc Kình liếc xéo cô hỏi.
Viêm Cảnh Hi thực sự không ngờ quyền lựa chọn lại bị anh ta đá trở về.
Nếu như cô nói quan trọng, chẳng phải là thổ lộ ngay trước mặt anh ta sao, nếu như cô nói không quan trọng thì sẽ không có lý do rời khỏi.
Phùng Như Yên rất khó trị, ỷ vào anh trai của mình là hiệu trưởng của trường, khắp nơi chén ép cô, khiến cô không đi không được.