Cô thật sự không có không tập trung!
Cô chính là rất tập trung!
Ê!
Bạn tốt Chu Gia Mẫn quay đầu qua nở nụ cười đã hiểu, nhanh chóng viết một ít chữ trên giấy đưa cho Viêm Cảnh Hi.
Viêm Cảnh Hi cầm lên giấy đưa mắt nhìn những chữ mà Chu Gia Mẫn đã viết: "Anh ấy thực sự rất tuấn tú, nhìn say mê không chỉ có mình cậu, cậu xem các nữ sinh khác đi, bình thường đều nằm bò lên bàn mà ngủ, bây giờ mắt cũng không thèm chớp."
Viêm Cảnh Hi bất đắc dĩ, cô thực sự thực sự nghiêm túc nghe giảng mà.
"Tớ đối với anh ta không có hứng thú." Viêm Cảnh Hi trả lời, đem tờ giấy đưa cho Chu Gia Mẫn.
Di động rung, âm thanh vang lên.
Viêm Cảnh Hi thấy Phùng Như Yên gọi đến.
Cô hiểu rất rõ Phùng Như Yên, bà ta gọi đến là vì có chuyện quan trọng, cô cũng không muốn tìm phiền toái, liền nhận điện thoại.
Thân thể cúi xuống, núp dưới bàn, để nam sinh phía trước che khuất tầm mắt Lục Mộc Kình, trả lời điện thoại.
"Cảnh Hi, khi nào thì tan học?" Giọng Phùng Như Yên trước sau như một đều vô cùng lạnh nhạt.
"Còn một tiết." Viêm Cảnh Hi hạ giọng nói.
"Tiết sau cô không cần phải lên lớp, tôi vừa nhận được thông báo chú của Lục Hựu Nhiễm sẽ qua đây, hơn nữa, rất có thể sẽ tiếp nhận vị trí CEO của Lục thị, đến lúc đầu tư còn phải gặp qua anh ta, tôi đã hẹn thư ký của anh ta, buổi tối mời Lục Hựu Nhiễm cùng chú nhỏ của cậu ta ăn cơm, cô về trước chuẩn bị một chút!" Phùng Như Yên ra lệnh.
Nếu như Phùng Như Yên biết bà ta bắt cô bỏ tiết để đi lấy lòng chú nhỏ của Lục Hữu Nhiễm thì có thể hay không ruột xanh đều bị phá huỷ.* (mình vẫn đang hoang mang chỗ này :((( )
"Mẹ, con không nghỉ được, đây là tiết của giáo..."
"Cô phải trở về cho tôi!" Phùng Như Yên không cho Viêm Cảnh Hi trả lời trực tiếp cúp điện thoại.