⬅ Trước Tiếp ➡
Cứ như vậy, hai người im lặng ngồi trong xe chờ cảnh sát giao thông đến.
"Em.."
"Anh.."
Đột nhiên, hai người đồng thời mở miệng, phá vỡ sự im lặng trong xe.
Bầu không khí trong xe một lần nữa trở nên xấu hổ, Chung Noãn Noãn nói: "Anh nói trước đi."
"Con gái được ưu tiên, em nói trước đi."
Chung Noãn Noãn cũng không khách sáo với anh, hỏi thẳng vào vấn đề: "Anh bị bệnh gì vậy? Sẽ rất đau đầu sao?"
"Không phải vấn đề gì lớn, chỉ là thỉnh thoảng có chút khó chịu."
"Xích Dương, chúng ta là vợ chồng chưa cưới đúng không?"
Đối vơi câu hỏi trịnh trọng của Chung Noãn Noãn, Xích Dương hơi giật mình, rất nghiêm túc trả lời: "Đúng vậy."
"Về sau chúng ta sẽ kết hôn và tạo thành một gia đình, sau này còn sẽ có em bé đúng không?"
Câu nói của Chung Noãn Noãn khiến trái tim Xích Dương co rút mạnh, nhịp tim đập nhanh hơn, anh vô cùng chắc chắn gật đầu: "Đúng vậy."
Vừa nghĩ tới anh và Noãn Noãn sẽ tạo thành một gia đình của mình, mỗi ngày anh đều có thể ôm cô vợ nhỏ vào trong ngực đi ngủ, Xích Dương liền vô cùng mong đợi cuộc sống trong tương lai.
Chưa kể là về sau cô vợ nhỏ nhà anh còn sinh cho anh một bánh bao nhỏ có dáng dấp rất giống bọn họ.
Tốt nhất, bánh bao nhỏ là một bé gái giống mẹ, tóc búi thành một cái đầu tròn nhỏ, hai mẹ con mặc quần áo giống nhau. Còn anh mang theo bản sao nhỏ đi ở trên đường cái..
Chẳng sợ chỉ suy nghĩ cảnh tượng này một chút, Xích Dương đã cảm thấy trái tim nóng hổi, hạnh phúc đến có thể nổi bong bóng.
Thương
"Vậy về sau anh nhất định là muốn sống cùng em lâu dài, mà không phải sống mấy năm liền đem em vứt bỏ đúng không?"
Xích Dương nhìn về phía Chung Noãn Noãn, nghiêm túc hứa hẹn: "Trong từ điển của Xích Dương anh không có hai chữ ly hôn, ở bên nhau là cả một đời."
Ở kiếp trước, đây là mỗi lần cô định kết thúc cuộc hôn nhân này, Xích Dương đã giận dữ nói một lần lại một lần trong lúc anh kiệt lực bắt cô, giam giữ cô. Bây giờ nghe lại, cô không những không cảm thấy chán ghét, mà còn cảm thấy đây là lời tâm tình đẹp nhất trên thế giới.
Chung Noãn Noãn mỉm cười đáp lại: "Em cũng giống anh, nếu nhận định, đó là cả một đời."
Đôi mắt Xích Dương chợt nheo lại, cổ họng thắt chặt.
Cô nhận định anh!
"Cho nên em hy vọng có thể ở bên cạnh anh lâu dài cả một đời. Nhưng lần đầu tiên chúng ta gặp nhau, bởi vì anh phát bệnh dẫn đến đau đầu nên mới bị Chung Thiên Thiên hạ xuân dược vào trong thuốc mà anh uống. Vừa rồi em cũng nghe được người trong điện thoại hỏi anh có đau đầu hay không.
Anh như vậy em sẽ rất lo lắng bệnh tình của anh. Càng lo lắng hơn khi anh chấp hành nhiệm vụ hoặc là làm chuyện gì nguy hiểm, đột nhiên phát bệnh, như vậy có phải sẽ rất nguy hiểm hay không?
Xích Dương, anh có thể nói cho em biết anh đang bị bệnh gì không? Như vậy em mới có thể cùng anh trị liệu thật tốt."
Xích Dương nhìn Chung Noãn Noãn chăm chú một lúc lâu, cho đến khi Chung Noãn Noãn cảm thấy đây là điều cấm kỵ và anh không muốn cô biết, anh mới chậm rãi mở miệng: "Ba năm trước đây, anh từng bị thương."
"..."
⬅ Trước Tiếp ➡