⬅ Trước Tiếp ➡
Chứng bệnh này sẽ mở rộng cảm giác khi da thịt đụng chạm vào nhau.
Nếu như bị người mình không thích đụng chạm vào, anh sẽ cảm thấy khó chịu, thậm chí là buồn nôn, nôn mửa.
Mà cô thì vừa lúc ngược lại.
Cô là người mà anh lựa chọn, người anh thích. Vì vậy anh không bài xích việc chạm vào cô, ngược lại còn rất thích cô chạm vào anh. Nhưng đồng thời, phản ứng của cơ thể anh sẽ tăng lên vì sự đụng chạm của cô.
Tuy rằng loại mẫn cảm này chỉ cần thích ứng một chút là được, nhưng mà vừa rồi, bởi vì đột nhiên chạm vào làn da của cô, anh kích động đến mức toàn thân cứng đờ, không cầm giữ được tay lái, trực tiếp đâm về phía phố đối diện.
Kìm nén rung động cùng đau lòng trong lòng, trong ánh mắt nhìn chăm chú sáng rực của Xích Dương, trên khuôn mặt tươi cười của Chung Noãn Noãn nở một nụ cười tươi đẹp: "Đúng vậy, em chủ động ôm anh, em còn chủ động sờ tay anh, cho nên, em đã không bài xích anh."
Sẽ có em bé
Cô muốn nói, cô không chỉ không bài xích anh, cô còn thích anh, cô yêu anh.
Nhưng lời nói đến bên miệng vẫn không thể nói ra được.
Dù sao, trước khi bị bắt, vì tác hợp cho anh và Chung Thiên Thiên, cô đã làm tổn thương anh một cách rất tàn nhẫn.
Anh cho cô biết anh chỉ có cô và chỉ có thể muốn cô, bởi vì cô là người con gái duy nhất mà anh thích và sẵn sàng chủ động tiếp cận trong nhiều năm qua.
Nhưng mà cô lại nói cho anh rằng anh là người đàn ông duy nhất khiến cô cảm thấy buồn nôn, chạm vào một chút liền buồn nôn đến nôn mửa trong nhiều năm qua.
Thật quá vô lý khi cô tiến vào trại tạm giam, một tháng không gặp, cô liền thích anh.
Chuyển biến như vậy thật không khoa học.
Cho nên Chung Noãn Noãn chịu đựng không nói, quyết định để mọi chuyện từ từ đến. Dù sao Xích Dương thông minh như vậy, cô nếu như biểu hiện rất thích anh, anh nhất định sẽ nghi ngờ.
"Chuyện đó.. Nếu không, chúng ta báo cảnh sát trước, để cảnh sát giao thông đến xử lý hiện trường vụ tai nạn xe cộ." Chung Noãn Noãn phá vỡ sự xấu hổ nói.
"Được."
Thấy Chung Noãn Noãn có chút ngượng ngùng, Xích Dương khóe môi che dấu một nụ cười nhàn nhạt, tự nhiên là cô vợ nhỏ nói cái gì, anh sẽ làm cái đó.
Sau khi gọi điện cho cảnh sát giao thông, Xích Dương đã gọi cho cấp dưới của anh là Ninh Văn Hạo và yêu cầu anh ta lái xe đến đón bọn họ.
Sau khi nghe thấy lão đại nhà mình đâm xe, hơn nữa vẫn là đâm xe theo phương thức tự sát là đi ngược chiều tự đâm vào cây đại thụ, trong nháy mắt Ninh Văn Hạo có chút mờ mịt, ngay sau đó liền hỏi: "Lão đại, anh phát bệnh sao? Có bị đau đầu không?"
Ánh mắt Xích Dương trầm xuống, sợ bị Chung Noãn Noãn nghe thấy nên anh hơi nghiêng thân thể, trầm giọng nói: "Bảo cậu tới thì cậu mau tới."
"Được rồi, em đến ngay đây."
Bởi vì khoảng cách gần, thính giác của Chung Noãn Noãn lại rất tốt, vì vậy nên cô đã hoàn toàn nghe được cuộc nói chuyện của hai người.
Cho nên, vừa rồi anh thật sự phát bệnh.
Sau khi phát bệnh thì đầu sẽ rất đau sao?
Khó trách sau này, đôi mắt của anh không còn trong sáng như trước nữa, trong ánh mắt vẩn đục che đầy tơ máu.
Trái tim Chung Noãn Noãn căng thẳng, nghĩ đến nỗi đau mà anh có thể phải chịu đựng vào lúc này, cô âm thầm đau lòng.
⬅ Trước Tiếp ➡