⬅ Trước Tiếp ➡
Hách Yến Sâm không có bỏ lỡ cảm xúc trong đáy mắt của cô, anh hơi sửng sốt một chút, không hiểu sao cô có thể có cảm xúc đau khổ như vậy.
 
Không biết tại sao, giọng anh liền mềm mại hơn một chút, "Thất bại sao? Không sao, tôi cũng chưa từng nghĩ qua muốn hôm nay cô liền nghiên cứu ra được. . ."
 
"Không có, xem như là thành công." Mạc Quân cắt đứt lời của anh, đưa qua một ống nước thuốc, "Tôi cũng không biết hiệu quả tốt bao nhiêu, khi anh ta phát tác có thể tiêm cho anh ta. Không xảy ra ngoài ý muốn, nhất định sẽ có chút hiệu quả."
 
Hách Yến Sâm nhìn chằm chằm nước thuốc kinh ngạc, cô vậy mà lại thật sự thành công.
 
" Được, thời gian không còn sớm, tôi thấy cô cũng rất khổ cực, đi nghỉ ngơi sớm một chút đi." Nhận lấy nước thuốc, Hách Yến Sâm theo bản năng dặn dò cô.
 
Mạc Quân không có phản ứng, vẫn như cũ dùng đôi mắt nhàn nhạt ưu thương nhìn anh.
 
Hách Yến Sâm cũng không cách nào không quan tâm cảm xúc của cô nữa.
 
"Sao thế? Còn có chuyện gì sao?" Anh nhìn cô chằm chằm và hỏi, ngay cả chính bản thân anh cũng không phát hiện, giọng của anh mang theo mấy phần quan tâm.
 
"Hách Yến Sâm." Mạc Quân nghiêm túc nhìn anh dặn dò, "Anh nhất định phải luôn sống, không thể có chuyện gì biết không?"
 
Hách Yến Sâm hơi sững sờ, ánh mắt anh lóe lên phức tạp, trầm thấp hỏi ︰ "Sao lại nói ra lời này?"
 
Mạc Quân hơi khổ tâm bật cười, "Bởi vì, em chỉ có anh."
 
". . ."
 
Nói xong, Mạc Quân vòng qua anh muốn rời khỏi, nhưng vừa đi qua bên cạnh anh, cánh tay cô đột nhiên bị anh bắt lại.
 
Mạc Quân kinh ngạc quay đầu, liền bắt gặp đôi mắt u tối của anh.
 
Trong mắt anh, dường như mang theo một tia ánh sáng rực rỡ khiến tim cô rung động.
 
Nhip tim của Mạc Quân, không khỏi tăng nhanh. . .
 
Trong mắt cũng không nhịn được toát ra mấy phần mong đợi.
 
Nhưng Hách Yến Sâm chẳng qua chỉ là trầm mặc nhìn chằm chằm cô mấy giây, lại chậm rãi buông tay cô ra, "Đi nghỉ ngơi sớm một chút đi, hôm nay cô khổ cực rồi."
 
Đáy mắt của Mạc Quân, thoáng qua vẻ ảm đạm, " Được, thân thể anh còn chưa khỏe, cũng nghỉ ngơi sớm một chút."
 
Nói xong cô trực tiếp rời đi, đến phòng ngủ.
 
Mà Hách Yến Sâm luôn nhìn theo bóng lưng cô biến mất, mới thu hồi tầm mắt, sau đó anh theo bản năng nắm chặt chai thuốc tranh tay.
 
Anh là sao vậy?
 
Vừa nãy nhìn thấy dáng vẻ khổ sở của cô, anh lại có chút không thoải mái, có cảm giác kích động rất muốn an ủi cô.
 
Người phụ nữ này, anh mới biết không tới hai ngày, nhưng sức ảnh hưởng của cô đối với anh sao lại lớn như vậy.
 
Thật ra anh cũng không sợ bị cô ảnh hưởng.
 
Chẳng qua chỉ là, nếu cô tiếp cận anh không có bất kỳ mưu đồ gì thì khá tốt.
 
Nhưng anh chỉ sợ, cô tiếp cận anh là có dụng ý khác. . .
 
. . .
⬅ Trước Tiếp ➡