Chương 23
Anh ta cũng có một đống em gái theo đuổi muốn gả cho anh ta có được không!
. . .
Mạc Quân nghiên cứu suốt một buổi chiều cũng vẫn chưa kết thúc.
Chẳng qua chỉ là không ngừng nói lên thứ cô cần, người của Hách Yến Sâm toàn bộ đều thỏa mãn từng cái của cô.
Bóng đêm càng ngày càng trầm lắng.
Ngay khi tất cả mọi người đều cho là Mạc Quân nhất định không thể nào có tiến triển gì vào hôm nay, nghiên cứu của cô cuối cùng cũng kết thúc.
Mà lúc này, đã là đêm khuya. Trong phòng nghiên cứu, luôn chỉ có Tiểu Mạc ở cùng cô.
"Mẹ, mẹ thành công rồi sao?" Cậu bé nhìn dáng vẻ cô vươn vai, liền đoán được kết quả.
Hai cái tay bé nhỏ của cậu bé bám ở bên cạnh bàn, đôi mắt to đen bóng trong sáng vừa mong đợi vừa vui vẻ nhìn cô.
Mạc Quân nở nụ cười với cậu bé, " Ừm, thành công."
Cũng chỉ có khi không có ai, cô mới có thể trao đổi cùng đứa bé.
Tiểu Mạc nhất thời lộ ra nụ cười rạng rỡ, sáng lạng, "Quá tốt rồi, mẹ mẹ giỏi nhất!"
Mạc Quân nhìn cậu bé cười vui vẻ, nụ cười cũng càng toát ra rực rỡ hơn.
Trên thế giới này, chỉ có Hách Yến Sâm và tiểu Mạc mới có thể khiến tâm trạng cô vui vẻ. Nhưng Hách Yến Sâm còn sống, nhưng con của cô. . .
Nhìn gương mặt tiểu Mạc trắng noãn đáng yêu, Mạc Quân ước đó là sự thật, mà không phải là ảo giác của cô.
Nhưng cái này là sự thật, kiếp trước chính miệng Mạc Chính Cương rất kiên định nói với cô, đứa trẻ không tới 2 tuổi đã chết. Cho dù cô dùng mạng đổi mạng tới uy hiếp, Mạc Chính Cương cũng vẫn là những lời này.
Cho nên con của cô thật sự đã chết rồi.
Hơn nữa cho dù cô dùng ảo giác cả đời xoa dịu nội tâm đau đớn, cũng không cách nào khiến cậu bé sống lại.
Nhưng trừ điều này, cô thật sự không biết nên làm thế nào mới phải.
Rất muốn an ủi cô
Cho dù biết tình hình cô như vậy là một loại bệnh tâm lý, là một loại triệu chứng cuồng hy vọng, nhưng cô cũng không muốn chữa khỏi.
Bởi vì cho dù là ảo giác, cô cũng không muốn đứa trẻ biến mất.
Lúc Mạc Quân từ phòng thí nghiệm đi ra, tâm trạng vẫn âm u như cũ.
Nhưng một giây kế tiếp, cô kinh ngạc phát hiện người ngồi ở trong phòng khách là Hách Yến Sâm.
Toàn bộ phòng khách chỉ có một mình anh, thấy cô đi ra, đôi mắt thâm thúy của anh nhìn chằm chằm cô rồi đứng dậy tiến lên mấy bước, "Kết quả thế nào?"
Mạc Quân kinh ngạc nhìn anh chằm chằm, trong mắt khó che giấu đau khổ.