Chương 6
Lý Công Công ho khan một tiếng, đối với thái độ của Lý Tịnh hết sức hài lòng, mắt nhắm mắt mở coi như chuyện Lý Na Tra nãy giờ xúc phạm bệ hạ coi như gió thoảng mây bay.
Nện được vài bước chân, Lý Công Công hắng giọng một cái lấy đà.
" Bệ hạ, Tướng Quân Lý Tịnh cùng nhi tử đến cầu kiến "
Kẽo kẹt...
Lý Na Tra luôn cho rằng Đế Tân đứng đầu một nước kia chắc chắn là một lão già gần đất xa trời nên hờ hững nhìn về phía cửa theo cha hắn.
Cho đến khi bước ra khỏi cửa kia là hắc trường bào nam nhân chậm rãi đi ra, tóc đen dài đến ngang eo bị y tùy tiện buộc lên bằng mảnh vải tơ tầm thượng hạng. Hắn có chút ảo giác cảm thấy con rồng thiêu trên ống tay áo của y sống động như thật vậy.
Khí thế toát ra từ nam nhân đó quả thật khiến người khác không thể nào không cúi đầu thuần phục được, mỗi một cử chỉ nhắc tay lên hạ xuống đã toát lên vẻ cao quý lãnh diễm của một bậc vương giả.
Bất giác hắn lại say mê y từ lúc nào chẳng biết.
Nam nhân cuối cùng cũng dừng lại ở trước mặt bọn họ, y ôn nhu cười nói
" Lý tướng quân đi đường vất vả rồi "
Lý Tịnh vội nhấn đầu nhi tử ngẩn người ra từ đầu đến cuối hành lễ, sau đó ông cười ngượng vội phủ nhận.
" Thần vốn tập luyện gian khổ từ nhỏ, chút đi đường này không đáng nhắc tới. Nay nhi tử thần Lý Na Tra đã tới, thần xin giao lại cho bệ hạ tùy ý định đoạt "
Nói xong giống như sợ bị trả lại hàng tồn kho, Lý Tịnh cấp tốc đem Lý Na Tra cùng đống đồ đạc của hắn đẩy đến trước mặt y còn bản thân " vút " một cái đã chạy mất dạng.
Lý Na Tra "... " Tổng cảm thấy thân cha gả bán hắn là thế nào nhỉ?
" Ngươi kêu là Lý Na Tra? " Thương Vương Thụ giả vờ giả vịt làm bộ như y chỉ mới biết hắn mà bắt chuyện, vốn là y muốn đưa tay ra xoa đầu hắn như trẻ nhỏ ai biết được tiểu tử này cao khoẻ hơn y dự tính.
Tay giơ ra cùng lắm chỉ vừa chạm tới vai trái của hắn.
" Bệ hạ trí nhớ thật kém, tên vi thần không phải vừa được cha thần giới thiệu qua sao? "
Lý Na Tra tóm lấy tay Thương Vương Thụ vừa muốn rút về, thử xoa nắn vài cái cảm thán, ừm nhỏ nhắn mịn màng truyền đến xúc cảm không tồi.
Nghĩ nghĩ một hồi, Lý Na Tra lớn mật ngang nhiên sờ tay y vài cái nữa.
Thương Vương Thụ bị hắn đùa bỡn, dù giận trong lòng ngoài mặt vẫn cười ôn hoà đối với hắn.
Y là cái minh quân đi chấp nhặt với tiểu tử này làm gì chứ
" Lý Na Tra, ngươi thật sự chán sống rồi đi " y bất ngờ rơi vào lồng ngực ấm áp quen thuộc, quanh chóp mũi lượn lờ mùi hương đàn y yêu thích nhất.
Thân Công Báo tươi cười dữ tợn kéo y về xong không quên giương cung bạt kiếm với Lý Na Tra.
Lý Na Tra ôm tay cười giễu cợt " Ta còn tưởng là tên yêu quái nào xa lạ, hoá ra là con báo tinh năm xưa "
Lúc nhỏ hắn tí nữa bị con báo đen trước mắt này đem ném xuống biển.
Đáng giận địch yêu nay còn quấn lấy bệ hạ của hắn không buông phát tao lung tung.
Thân Công Báo tức giận muốn nhe răng nanh ra " răng rắc " cắn chết thằng nhãi con hỗn xược không biết trời cao đất dày này.