Chương 5
Thân Công Báo là báo yêu hoá thành, người phàm mắt thịt như y cầm cự được một lúc nào địch nổi sức bền bỉ với hắn. Vì thế Thương Vương Thụ nhanh chóng đổi phương án khác, đành xuống nước vừa đấm vừa xoa dịu Thân Công Báo chỉ mong bảo toàn tánh mạng què này.
" Thân Công Báo, ngươi bình tĩnh một chút có được không? Hay là ta trước giúp ngươi vuốt ve nó vài cái... Chứ mặt kia của ta còn rất đau a "
Thân là vua một nước, tốt xấu gì cũng thương lượng quá không ít người đứng đầu một quốc. Bây giờ lại phải không tiết tháo bán thân giao dịch, càng nghĩ y lại càng thấy con đường làm minh quân phía trước có lẽ lại dài ra một đoạn.
" Ân " May mắn Thân Công Báo chịu gật đầu đáp ứng đem y thả trên giường ngồi trước, còn bản thân đứng đối diện y " loạt xoạt " tháo ra dây thắt lưng cuối cùng còn hào phóng cởi luôn quần dài lẫn nội khố.
Phân thân được giải toả nội khố chặt hẹp, vui vẻ nhảy nhót ở ngoài giương nanh vuốt đói khát trước mặt Thương Vương Thụ còn đang ngây người.
Ngoạ tào, hôm qua y làm sao có thể sống sót nổi vậy?
Thứ này khác gì hung khí giết người a
Thương Vương Thụ nuốt một ngụm nước bọt, run rẩy nhắm mắt bắt lấy hung khí dữ tợn vừa gân guốc vừa nóng muốn bỏng tay vuốt lộng lung tung không theo tiết tấu nào cả, cảm nhận vật trong tay không ngừng lớn dần Thương Vương Thụ mặt đỏ bừng bừng mắng thầm.
Hỗn đản...
Thân Công Báo khẽ cười, từ đầu tới cuối vẫn luôn cúi đầu nhìn đôi hồ điệp đang run run nhắm chặt. Hắn biết hắn thực sự yêu thích người này, phảng phất đây như là sứ mệnh được đặt ra từ lúc vừa sinh ra.
Kể từ khi gặp được y, từng tế bào trên người hắn điên cuồng gào lên bắt lấy y, Ái y, sủng y, đem hết thảy mọi thứ tươi đẹp nhất đều dâng lên tặng cho y.
Ta đối với ngươi là hết lòng hết dạ cho nên Tử Thụ à, xin ngươi đừng phụ tấm lòng của ta.
Vào lúc bên ngoài một trận ồn ào thanh âm truyền đến.
" Cha, tại sao con lại phải đi theo lão hoàng đế già khú đế kia chứ? "
Lý Tịnh giận tím mặt, ông hận không thể chính tay quyết tuyệt đến cùng bóp chết tiểu tử này. Năm đó nó vốn dĩ chỉ là một cục thịt sớm một chút đem nó đá xuống sông có phải tốt không?
" Câm miệng "
Thiếu niên bạch y tay áo thiêu hoa sen, váy áo màu hồng nhạt tựa như một đoá sen lớn. Thiếu niên này thật không ai khác chính là Lý Na Tra vừa mới thập lục đã cao sấp sỉ cha hắn, bàn về dung mạo không kém Thân Công Báo một ly, hiện tại cũng đã được xưng là cái mỹ thiếu niên.
Hồng phấn cánh môi thức thời ngậm lại, hắn nhún vai tỏ vẻ với cha hắn chính mình sẽ không nói thêm lời nào nữa.
Lý Tịnh lườm hắn một cái cảnh cáo xong mới an tâm đi đến chỗ Lý Công Công, mặc dù chức vụ của ông cao hơn ông ta nhưng vẫn nhún nhường nhờ vả.
" Lý Công Công, ta là Lý Tịnh ở Trần Đường Quang nay đã dẫn theo nhi tử đến bái phỏng theo ý chỉ thánh thượng. Phiền ông thông báo với bệ hạ một tiếng " ở góc khuất không ai thấy, Lý Tịnh nhanh nhẹn nhét vội hai thỏi bạc vào tay ông ta lấy lòng.