“A, coi như là linh cảm cho truyện kế tiếp, không được sao?” Người đàn ông hôn lên vành tai cô, miệng phát ra tiếng cười khẽ.
Cô gái nhỏ bị anh trêu đùa trái tim run lên: “Được… Nhưng mà ngày mai mẹ ở nhà mà.” Người đàn ông này luôn nói cô là tiểu yêu tinh, thực ra anh mới là yêu tinh.
“Vậy đến biệt thự Hương Gian.” Kỷ Lăng Giang sờ lưng cô khàn giọng nói.
Lâm Khả Ngải mềm nửa người bò dậy khỏi lòng anh: “Không được, bên ngoài còn có người, ngày mai cho anh…”
Kỷ Lăng Giang nhận được hứa hẹn ngày mai của cô vừa lòng gật đầu để cô đứng dậy, cười nhìn cô bị anh làm quần áo nhăn loạn, không tự chủ được chờ mong ngày mai đến.
…
Thiếu nữ thay chiếc váy ngắn màu đỏ thẫm đã chuẩn bị từ lâu, cộng thêm chiếc áo cổ chữ V màu đỏ, cũng đi đôi tất lưới.
Nhìn mình qua gương trong phòng, trong gương dáng người hoàn mỹ của thiếu nữ được thể hiện ra, bộ ngực trắng nõn no đủ miêu tả sinh động. Khi di chuyển làn váy phập phồng lộ ra qυầи ɭóŧ bán trong suốt, căn bản không che được hυyệŧ lông tóc thưa thớt.
Nhìn thiếu nữ cười cong mắt mê người trong gương, cô mặc thành như vậy, chỉ vì một người đàn ông, một người đàn ông rất quan trọng trong sinh mệnh của cô, chính là chú của cô. Khi cô 7 tuổi đã nhận nuôi cô cũng cho cô sinh mệnh mới - - Kỷ Lăng Giang, cũng là người đàn ông cô yêu nhất đời này.
Trước khi gặp được anh cô sống trong cô nhi viện u ám cô độc, sau khi gặp được anh cô chưa từng phải trải qua những ngày tháng trước đây. Người đàn ông này đã cho cô rất nhiều thứ tốt đẹp trong những năm tháng trưởng thành, sau khi hiểu chuyện cô lập tức phát hiện mình yêu anh.
Nếu cứ tỏ tình thẳng nhất định sẽ bị anh từ chối, cho nên, cô nhất định phải dụ hoặc người đàn ông bề ngoài thoạt nhìn cổ hủ nhưng trong lòng phong tao, làm anh thấy được cõi lòng cô trước.
“Ngải Ngải, ra ăn cơm.” Kỷ Lăng Giang lên lầu gõ cửa phòng cô, gọi cô ra ăn cơm.
Cửa phòng được mở ra, Kỷ Lăng Giang thấy được tình cảnh trước mắt, ngây ngẩn cả người, sau đó rống to: “Ai cho cháu ăn mặc như vậy? Nhanh chóng thay ngay cho chú!” Thiếu nữ để lộ da thịt không tì vết, khiến tim anh đập nhanh hơn.
Lâm Khả Ngải ra vẻ tức giận bĩu môi nói: “Sao thế, bây giờ người trẻ tuổi đều mặc như vậy, sao chú lại hung dữ như thế…”