Trần Hằng mở miệng phản kích: “Lão Kỷ, sau khi kết hôn nhất định phải nắm chắc thời gian sinh con. Ngải Ngải muộn mấy năm không sao, cậu thì không được, cậu muộn mấy năm người ta sẽ nói cậu là già còn có con.”
Hơn Lâm Khả Ngải 8 tuổi vẫn luôn là tử huyệt của Kỷ Lăng Giang, mà nhìn vợ mình dáng người nhỏ xinh khó phân biệt tuổi, thường xuyên bị người ta nhầm là học sinh cấp 3. Trái ngược lại anh cao to, chênh lệch rõ ràng, Kỷ Lăng Giang càng chán ghét người khác nói anh gia.
Nhưng Trần Hằng không cần để ý tới tuổi, tuy anh ta không phải mặt trẻ con nhưng làn da trắng nõn lại mặc quần áo trẻ trung, nói là 31 cũng không có ai tin.
Lâm Khả Ngải đang dựng lỗ tai nghe bọn họ nói chuyện, hai người nói chuyện rất nhỏ nhưng cô vẫn nghe được một chút. Khi nghe thấy Trần Hằng nói một câu như vậy cô quay đầu nhìn vẻ mặt ông xã nhà mình, không nằm ngoài dự liệu, quả nhiên đã đen nghìn nghịt mây đen giăng đầy.
Cô gái nhỏ ném đủ loại đồ trang điểm trong tay xuống, chạy tới bên cạnh Kỷ Lăng Giang, giữ chặt cánh tay anh dịu dàng nói: “Không còn sớm nữa, nên tan làm về nhà thôi.”
Nói ra rất buồn cười, từ khi ở trong bụng mẹ đã có giao tình, hai người đàn ông 30 tuổi lại y như học sinh tiểu học thích gây sự, còn chẳng phân biệt thời gian địa điểm.
“Hằng, tới chia mấy thứ này cho nhân viên bên ngoài, sau đó đưa số đồ còn lại lên xe.” Tay Louise chỉ hai hộp điểm tâm nói.
Kỷ Lăng Giang lại bổ sung một câu: “Ngày kia chúng tôi sẽ về thành phố A, hơn một tháng kế tiếp công ty chi nhánh ở thành phố G sẽ giao cho cậu trước.”
Lâm Khả Ngải thì ném cho anh ta ánh mắt, không tìm đường chết sẽ không phải chết.
Trần Hằng và nữ vương Louise ra ngoài phát quà, trong văn phòng chỉ còn lại hai vợ chồng.
Lâm Khả Ngải dựa cằm vào vai người đàn ông, đôi mắt cong cong má lúm đồng tiền như ẩn như hiện nói: “Những lời hai anh mới nói em đều nghe thấy được, chú Kỷ già còn có con.”
Kỷ Lăng Giang bế cô lên đặt trên đầu gối: “Chú Kỷ sao? Ừm, lại gọi thêm tiếng nữa.”
Anh em nói những lời này là khiêu khích, vợ nói thì là tình thú với anh. Tiếng chú này gọi rất dễ nghe, anh nghe xong càng thoải mái.
“Không biết xấu hổ.” Lâm Khả Ngải kéo bàn tay chui vào trong áo cô làm loạn, tức giận trừng anh một cái.
Môi người đàn ông dán sát vào phần cổ của người phụ nữ: “Không gọi… Vậy…” Đầu lưỡi một đường trượt xuống bên tai lưu lại dấu vết ái muội.
“Đừng mà…” Lâm Khả Ngải nhẹ nhàng đẩy anh.