Thực ra mẹ chồng Louise này thực sự rất tốt, vừa xinh đẹp lại dịu dàng còn bình dị gần gũi. Quan trọng nhất là bà ấy không giống trưởng bối mà tương đối giống chị em, cô có thể cùng nói chuyện cùng chơi với bà ấy mà không có áp lực gì. Tuy ở phương diện nào đó tư tưởng của Louise rất cởi mở, nhưng Lâm Khả Ngải vẫn rất thích bà ấy.
Cô chỉ cảm thấy thẹn thùng xấu hổ, không biết sau khi ra ngoài nên đối mặt như thế nào.
Còn có chuyện quan trọng là… Tối hôm qua cô phát lãng kêu to như thế, sẽ không bị nghe thấy đấy chứ? Nếu bị người ta nghe thấy, vậy sau này cô đừng gặp người khác nữa…
“Cô nhóc câm! Không nói chuyện sao?” Kỷ Lăng Giang nâng cằm cô lên hỏi.
Cô nhóc câm Lâm Khả Ngải trợn to đôi mắt vô tội nhìn anh.
Đúng là đáng ghét, không thể để cô im lặng thẹn thùng một lát sao? Rốt cuộc có biết tính nghiêm trọng của chuyện này hay không? Người xấu!
Người xấu nào đó cười ha ha, không cảm thấy mọi chuyện nghiêm trọng chút nào, ngón tay nhẹ nhàng véo nhẹ mũi cô nói: “Cô nhóc ngốc, yên tâm, mẹ không nghe thấy được gì. Em thở dốc em yêu kiều rêи ɾỉ em nói những lời phóng đãng bày ra tư thế dâʍ đãиɠ đều chỉ có mình ông xã nghe thấy nhìn thấy, sẽ không có người thứ hai.”
“Anh là con giun trong bụng em sao?...” Lâm Khả Ngải mở miệng, dùng giọng nói khàn khàn vì kêu gào cả đêm nhỏ giọng nói.
Kỷ Lăng Giang nhếch miệng: “Anh không phải con giun trong bụng em, anh là ông xã của em! Được rồi, có thể dậy chưa? Hửm?”
Tuy cô vợ nhỏ không thể hiện toàn bộ tâm sự trên mặt, nhưng nếu anh ngay cả chút tâm tư này của cô cũng không đoán ra được, đâu xứng làm người đàn ông của cô?
Cô gái nhỏ chọc anh nói: “Vậy anh đi ra ngoài trước đi, em mặc quần áo xong thì đi ra.”
Nghe thấy thế, Kỷ Lăng Giang trực tiếp kéo chăn mỏng trên người cô, lộ ra cơ thể tuyết trắng.
Anh vô liêm sỉ nói: “Tuy anh cảm thấy cục cưng không mặc quần áo là đẹp nhất, nhưng nếu nhất định phải mặc, vậy thì để ông xã giúp đỡ em.”
Người đàn ông lấy lực lượng mạnh mẽ không cho phép cô kháng cự, cánh tay dài cầm lấy áσ ɭóŧ đã chuẩn bị sẵn, cho vào hai tay của Lâm Khả Ngải. Hai tay người đàn ông cứ chui vào phía dưới áo ngực như vậy, cũng không cài móc cho cô, một trái một phải chiếm tiện nghi, tô lên hai viên trái cây nước bọt của mình.
Vừa ăn còn vừa tán dương: “Ngực to!”