Louise lớn lên trong gia đình ấm áp, từ khi bà ấy quen Kỷ Sanh vẫn luôn được Kỷ Sanh cưng chiều. Sau khi kết hôn chồng bà ấy còn dịu dàng sủng ái hơn, bà ấy được bảo hộ chưa từng ăn chút khổ. Suốt hai mươi năm, trong thế giới của bà ấy chỉ có tình yêu ngọt ngào, cho nên bà ấy thực sự không thể tưởng tượng chồng lạnh nhạt và bất trung còn bạo lực.
Nhưng cho dù không thể đồng cảm, nhưng bản thân vẫn có chút đau lòng cho Lâm Khả Ngải còn chưa lớn lên.
Tuy lúc ấy cô bé đáng yêu còn nhỏ, nhưng đứa bé 5 tuổi đã có ký ức của mình, chẳng trách nhắc tới ông ta cô bé đáng yêu sẽ không được tự nhiên như vậy.
Kỷ Lăng Giang thở dài, thực ra anh nhớ tới cũng rất khổ sở. Khi đó Ngải Ngải còn nhỏ như thế, ánh mắt bất lực lại hoảng sợ khiến anh nghĩ thôi sẽ đau lòng… Kỷ Lăng Giang điều chỉnh cảm xúc nói: “Con đi xem Ngải Ngải tỉnh chưa.” Hai người nói chuyện gần nửa tiếng, hiện giờ đều đã là chính ngọ, cho dù thế nào cũng nên tỉnh.
…
Lâm Khả Ngải ôm chăn ngồi ở đầu giường, vùi đầu thật sâu vào trong chăn. Thực ra cô đã tỉnh được một lúc, nhưng mà xấu hổ đối mặt mới không dám mở cửa đi ra ngoài.
Tối hôm qua ngay từ lúc bắt đầu hai người đã rất kịch liệt, sau đó cô lại không ngừng cầu hoan với ông xã, bày ra đủ loại tư thế phóng đãng quyến rũ anh đi vào. Mãi đến sau nửa đêm, cô càng khóc lóc quậy phá cầu xin anh thao mình.
Ngoài ra chính là, mình càn rỡ như thế dùng đầu ngón chân nghĩ cũng biết không thích hợp, cô mơ hồ đoán ra được mọi chuyện là như thế nào. Nghĩ lại cũng phải đúng tám chín phần mười, cô cảm thấy quá xấu hổ mới không dám ra ngoài đối mặt.
“Tỉnh rồi à? Có cảm thấy chỗ nào rất khó chịu không?” Kỷ Lăng Giang mở cửa tiến vào, kéo đầu cô ra hỏi.
Lâm Khả Ngải lắc đầu tỏ vẻ mình không sao. Ngoại trừ cơ thể đau nhức, tứ chi không nâng lên nổi sau khi vật lộn kịch liệt ra, thì đều khỏe. Rất rõ ràng khi cô ngủ ông xã đã sửa sang qua, ga trải giường cũng thay mới, trên người cô không có chút mồ hôi, cảm giác không khỏe trong tiểu huyệt cũng không mãnh liệt như thế, chỉ có cảm giác mát lạnh.
Kỷ Lăng Giang sờ cái đầu rối tung của cô giống như chà đạp động vật nhỏ, nói: “Đoán được sao? Nhưng mà không cần nghĩ nhiều, mẹ thực sự rất thích em, bà ấy làm như vậy cũng là xuất phát từ ý tốt, cục cưng có thể đừng để ý được không?”
Lâm Khả Ngải gật đầu không nói.