Anh đột nhiên ngồi dậy hôn lên cái miệng nhỏ nói lời ngọt ngào của cô, lại nghe cô nói tiếp anh sợ mình sẽ điên mất, trực tiếp đắm chìm trong ôn nhu hương cô cho anh! Thành tâm cung phụng cơ thể yêu kiều của cô, vì cô mà hi sinh cũng không chối từ!
“Ừm… A a… Ừm a… Ừm…” Bị che kín miệng vẫn truyền ra tiếng rêи ɾỉ.
Tiểu thiếu phụ ôm người đàn ông trước mặt, từ trên xuống dưới đều thân mật quấn quýt với anh. Cô cảm thấy qυყ đầυ thô to khủng bố chọc thẳng đáy hυyệt̠ nhỏ yếu ớt của cô, côn ŧᏂịŧ liều mạng kí©ɧ ŧɧí©ɧ, tốc độ càng lúc càng nhanh, cảm giác sảng khoái càng ngày càng mạnh, liều chết triền miên. Cũng cho tới khi sóng biển cuồn cuộn núi non sụp xuống, không đến không thôi.
Cô mở rộng mình ra, phó thác cả người cho anh, không để ý tới mọi thứ, đại não đã không thể tự suy nghĩ. Cô cưỡi lên con thuyền tìиɧ ɖu͙© tiếp nhận công kích càng lúc càng mạnh bạo hơn của anh, cơ thể không ngừng run rẩy.
“A a a! Ừm a a… A a… Lại sắp… Lại sắp tới nữa! Ừm a… A a…”
Từng cú va chạm của người đàn ông như mưa rền gió dữ xâm nhập toàn thân, qυყ đầυ liên tục run rẩy, tϊиɧ ɖϊ©h͙ từ trong mắt ngựa đột nhiên bắn vào đáy hυyệt̠. Ngay khi anh bắn tinh, tiểu thiếu phụ cũng run rẩy dữ dội hơn, cùng anh bay lên đám mây. Tất cả xúc cảm đều được chữa khỏi vào lúc này, mật động giống như thác nước dâʍ ɭσạи lại hỗn độn!
Trong bụng cô chứa đầy tϊиɧ ɖϊ©h͙, mềm thành sợi bún nằm trong lòng người đàn ông…
…
Lâm Khả Ngải dựa vào lồng ngực cứng rắn của người đàn ông, ngọt ngào gọi: “Ông xã…”
“Cục cưng ngoan.” Kỷ Lăng Giang cụp mắt nhìn cô, bàn tay như có như không vuốt ve mái tóc của cô gái nhỏ, giọng điệu chua xót hỏi: “Em vừa nói ai lợi hại hơn?”
Lâm Khả Ngải tức giận cắn cái cổ gợi cảm của anh một cái, không dám dùng sức sợ cắn anh bị thương mình sẽ đau lòng: “Không phải anh muốn em chơi với anh sao? Em phối hợp 100%, anh còn trách em!” Bây giờ anh càng lúc càng biếи ŧɦái, lúc thì muốn ngược đãi cô ở văn phòng, lúc lại tìm kí©ɧ ŧɧí©ɧ chơi yêu đương vụиɠ ŧяộʍ.
Kỷ Lăng Giang biết là vấn đề của mình, nhưng có đôi khi anh không khống chế được… Anh vội vàng ôm cô hôn mấy cái: “Là anh lòng dạ hẹp hòi, tại anh tại anh.” Nghĩ một lát anh vẫn không nhịn được, bổ sung một câu: “Sau này nhà mình không được gọi cơm hộp.”
Kỷ phu nhân rất muốn trợn mắt với Kỷ tiên sinh, nhưng lại cảm thấy Kỷ tiên sinh ghen rất đáng yêu… Không hổ là Kỷ dấm vương!