Cô quỳ gối eo đong đưa theo tiết tấu của anh, cái mông nhỏ phì nộn cưỡi tới cưỡi đi, từ trên xuống dưới sóng triều mãnh liệt.
“A a a… A a… Là tiểu tao hóa… Rất thích bị dã nam nhân… Thao… A ừm ừm… A a… Ừm… Làm em đi… Thật thoải mái… A a… Đại côn ŧᏂịŧ thật thô… Còn dài… Ừm… Tiểu huyệt đều bị nhét đầy… Ừm a… A a ừm…”
Có lẽ ghế nằm đã hơi cũ, động tác của hai người quá mạnh nên nó phát ra âm thanh kẽo kẹt, xen lẫn với tiếng cơ thể va chạm và tiếng nước đầy đủ, còn có tiếng rêи ɾỉ của người phụ nữ, đều truyền ra ngoài cửa sổ người bên ngoài đều nghe thấy được!
Hạ thể lặp lại động tác khiến anh vui sướng vô tận, sức mạnh hùng hậu cường hãn thao, mỗi cái đều khiến tiểu thiếu phụ cảm thấy mình có khả năng bị anh cắm xuyên! Tao huyệt kẹp chặt theo bản năng, bên trong siết chặt lấy, thịt mềm khẩn trương mút lấy côn ŧᏂịŧ, trái lại như vậy khiến hai người đều thu hoạch được kɧoáı ©ảʍ nhiều hơn.
“A! Sắp sướng muốn chết… Thật tê dại… A a a… Ừm a… Thao em… Làm chết Ngải Ngải đi… Ừm a… A a a a… Thật lợi hại… Tiểu tao huyệt tùy anh chơi… A… Thoải mái thoải mái…”
Vải dệt màu đen trượt xuống, lộ ra bả vai mượt mà quyến rũ. Áo sơmi kia còn treo trên cơ thể mềm mại của Lâm Khả Ngải, nửa cởi nửa mặc, mái tóc được búi lại lung lay sắp long ra, hơi thở gấp gáp, đôi mắt quyến rũ, cũng có thể gia tăng khí chất mị hoặc của cô.
Người đàn ông mất hồn nhìn người phụ nữ quyến rũ xinh đẹp, vươn tay nắm lấy một bên ngực đang lắc lư của cô. Anh vừa xoa niết tuyết nhũ, vừa đẩy hông thao mạnh tiểu huyệt.
Tư thế này có thể chứng kiến cảnh đẹp thực sự là tốt đến nổ mạnh, ánh sáng ngoài cửa sổ chiếu lên người tiểu thiếu phụ, khiến cơ thể hoàn mỹ của cô như được mạ thêm lớp vàng. Cũng khiến huyết mạch của người đàn ông bành trướng, đôi mắt xanh thẳm dần nhuộm thành đỏ đậm.
“Anh lợi hại hay ông xã em lợi hại hơn? Hửm? Tiểu tao hóa, nói!” Người đàn ông tức giận rống, tư thế này giống như muốn nuốt hết cô vào trong bụng.
Lâm Khả Ngải cưỡi lên người người đàn ông, nộn huyệt ngập nước cọ xát giao hợp với côn ŧᏂịŧ, nâng gương mặt thoải mái thích thú, ngâm ra những làn điệu dễ nghe: “A… A ô ô… A a… Anh lợi hại… Ừm… Ừm… A… A a… Anh lợi hại nhất… A a a… Rất yêu anh… Ngải Ngải sướng muốn chết… Ừm a a a… Trời ạ…”
Sao lại có người phụ nữ thánh khiết còn dâʍ đãиɠ như vậy?