“Tôi không đưa em vào tù, nhưng tôi có thể đưa người em để ý đi, em không có quyền đối kháng với anh. Cho nên đừng chọc giận anh, ngoan ngoãn chịu thao dưới háng anh đi.”
“Vô liêm sỉ!” Thư ký nhỏ tức giận đến mức gương mặt đỏ bừng, nước mắt trong suốt đảo quanh hốc mắt không chịu rơi xuống.
“Anh sẽ khiến em biết rốt cuộc hàm răng của anh dùng để làm gì?”
Sau khi nói xong câu đó Kỷ Lăng Giang lại cưỡng hôn môi của thư ký nhỏ, răng môi gặm cắn cọ xát, khiến đôi môi đỏ của cô hơi sưng.
Thư ký nhỏ giãy dụa kịch liệt nhưng vô dụng, cô bị ấn lên bàn làm việc khinh nhục. “Cạch” một tiếng giống như có thứ gì đó rơi xuống đất, sau đó là âm thanh vải dệt bị xé rách, quần áo trên người cô bị hủy hoại, áσ ɭóŧ cũng bị kéo đứt ném hết xuống đất. Cô đã bị lột sạch không còn một mảnh, cuối cùng để lại qυầи ɭóŧ chữ đinh nho nhỏ che đậy bộ ρᏂậи 🅢iиɧ ɖụ©.
Dường như tất cả hành động cô làm đều vô dụng, không chỗ để trốn, phía sau là vách núi đá, trước người là người đàn ông đáng sợ như mãnh thú. Cô giống như con mồi bị cắn cổ, chỉ trong nháy mắt sẽ mất mạng.
Anh nói rất đúng, cô không có quyền lựa chọn…
Ngón tay anh mơn trớn hai viên thịt trước ngực cô, Lâm Khả Ngải rùng mình một cái, cuộn tròn nhu nhược đáng thương, đôi mắt to khẩn cầu nhìn anh, lộ ra vô tội và bi thương. Mà người đàn ông không dao động, nhìn chằm chằm cơ thể mềm mại của cô, hạ thể lồi lên một lều trại không nhỏ.
“Từ ngày đầu tiên em tới công ty làm, anh đã chú ý tới em.” Kỷ Lăng Giang nhìn cô nói: “Anh sớm đã biết em là gián điệp, em trộm văn kiện anh cũng biết, chìa khóa là anh cố ý cho em.”
Bộ ngực to của cô vì khẩn trương mà lên xuống phập phồng, nhũ thịt trắng bóng dập dờn bồng bềnh, hai núʍ ѵú cũng run rẩy theo, đáng yêu còn thẹn thùng.
Hổ khẩu nắm lấy nhũ thịt, ngón cái đè núʍ ѵú cọ xát, bộ ngực nhạy cảm bị đùa giỡn tự nhiên đứng thẳng, kɧoáı ©ảʍ từ ngực truyền ra khắp toàn thân Lâm Khả Ngải. Cô không nhấc nổi hăng hái, tay nắm lấy bàn làm việc dưới người, hơi thở khó khăn.
“Đừng mà… Tôi đã biết sai, ông chủ Kỷ, cầu xin anh tha cho tôi…” Cô cắn môi đau khổ nói.
Anh vùi vào cổ cô, hít sâu một hơi lại nói: “Em luôn muốn quyến rũ anh, thường lộ ra bộ ngực to này của em, khi đưa văn kiện cho anh còn vểnh mông. Thứ em muốn, còn không phải lên giường với anh sau đó lấy được cơ mật sao?”