⬅ Trước Tiếp ➡
Kỷ Lăng Giang ôm thư ký nhỏ tiếp tục tăng nụ hôn này, đầu lưỡi đảo qua hàm trên nhạy cảm, lập tức quấy lên mút vào, trằn trọc ở môi cô.
Rất lâu sau, người đàn ông mơ ước sắc đẹp của cô mới tha cho cái miệng nhỏ này của cô, chống trán cô cười nói: “Bây giờ hiểu ý của anh chưa?”
Lâm Khả Ngải chưa thở ổn định lại, kỹ thuật hôn của anh quá tốt, cô thường há miệng thở. Nghe anh nói xong cô nhìn anh, trong đôi mắt là bóng dáng của nhau, cô hỏi: “Anh… Anh muốn tôi làʍ t̠ìиɦ nhân của anh sao?”
“Không, không phải tình nhân.” Người đàn ông vươn tay sờ gương mặt trắng nõn như sứ của cô, lướt qua đôi môi, lại hôn cô một lát, động tác sắc tình một đường tiến xuống dưới, đầu ngón tay đẩy cúc áo trước ngực cô ra. Một cái hai cái ba cái, lộ ra áσ ɭóŧ vây quanh bộ ngực, niết mạnh lấy một cái, cảm thán: “Anh đã sớm muốn sờ chúng nó, bảo bối… Xúc cảm của em thật tốt!” Anh chà đạp bộ ngực no đủ kia, nhũ thịt tuyết trắng bị anh đè ép đến biến dạng, sữa tươi cũng bị đè ra.
“Còn có sữa như vậy… Quả nhiên thích hợp làm kỹ nữ nhất.”
Thư ký nhỏ hơi luống cuống, cô cảm thấy sợ hãi từ tận trong lòng đối với người đàn ông này. Cô lắc đầu lùi về sau một bước, ngã ngồi trên đất, sợ hãi nói: “Ông chủ Kỷ, rốt cuộc anh… Rốt cuộc anh muốn tôi làm gì? Làm kỹ nữ sao? Kiếm khách giúp anh?”
Anh tiến lên trước kéo cô dậy, ôm cô vào trong lòng, nhìn biểu cảm kinh hãi của anh Kỷ Lăng Giang không vui, nói: “Anh đã nói anh sẽ không đưa em cho đối thủ, mỹ nhân như em anh luyến tiếc.”
Kỷ Lăng Giang nắm lấy tay ngọc của cô, dẫn dắt cô cởi thắt lưng, kéo khóa kéo tiến vào trong qυầи ɭóŧ. Lâm Khả Ngải sờ tới côn ŧᏂịŧ của anh, thứ đó nửa cứng, thô dài khiến cô không cầm nổi.
“Anh muốn em làm kỹ nữ của mình anh, thư ký nhỏ, công việc của em chính là hầu hạ đại côn ŧᏂịŧ này.”
Anh đè cô, để cô trên bàn làm việc, khoảng cách giữa hai người chỉ thiếu không có giá trị âm. Khí thế của anh bức người, cưỡng ép cô nhìn thẳng vào mắt anh, lạnh lùng cứng rắn nói: “Em chỉ cần phục tùng anh, anh sẽ giúp em thoát khỏi khống chế của tập đoàn ban đầu. Nhưng từ nay về sau, em chỉ có thể thuộc về anh!”
“Tôi không muốn! Anh có thể đưa tôi vào tù.” Lâm Khả Ngải không chút sợ chết nói.
“Tôi không bảo em lựa chọn, em cũng không có quyền lựa chọn.” Người đàn ông nghe cô từ chối thực sự không vui, cảnh cáo.
⬅ Trước Tiếp ➡