Kỷ Lăng Giang cúi đầu nâng gương mặt cô lên hôn một cái, nói: “Chỉ có tiểu yêu tinh tiểu tao hóa là em mới quyến rũ được anh, người phụ nữ khác đã sớm bị anh ném văng ra.”
Đầu lưỡi nhỏ của cô liếm môi mỏng của người đàn ông: “Nếu có mà nói, nhất định phải báo cáo với em, nếu em phát hiện anh không thành thật báo cáo, em sẽ…” Lâm Khả Ngải đang nghĩ xem uy hϊếp anh thế nào.
Kỷ Lăng Giang nắm lấy tay cô ấn xuống dưới háng anh, nói: “Thứ này chỉ cứng với bảo bối, là của mình em. Nếu phát hiện nó có ý gây rối gì đó em lập tức cắt nó, nó mặc cho em xử lý.”
Lâm Khả Ngải sờ côn ŧᏂịŧ kia, nghĩ thầm trong lòng, cô rất luyến tiếc, thứ này còn phải phục vụ cô lâu dài.
Anh còn chưa ăn no, nhục kêu lại kêu gào muốn tiến vào nhục động của cô, Kỷ Lăng Giang ôm cô hôn một lúc.
Cô buông tay cầm côn ŧᏂịŧ ra vươn tới trước mặt anh, bĩu môi nói: “Chuyện lúc trước em tha thứ, như vậy chuyện này tính sao đây? Anh trói em đau quá!”
Nhớ tới năm đó Kỷ Lăng Giang luôn không để ý tới cảm xúc của con gái nhà người ta, đối với đám bạn đã kết hôn anh cũng không thể lý giải nổi. Từ sau khi yêu Lâm Khả Ngải, anh mới hoàn toàn luân hãm, công chúa nhỏ của anh nên được anh sủng ái, anh có thể vô điều kiện thần phục dưới chân cô, chịu đựng cô yêu quý cô.
“Vậy phạt ông xã cõng bảo bối một tuần.”
Cõng tính là trừng phạt gì?
Cô thấy Kỷ Lăng Giang quỳ xuống, một tay vươn ra nâng cô ngồi lên lưng anh. Ngay sau đó hai đầu gối của anh chạm đất, chở cô giống như động vật bò trên mặt đất.
Lâm Khả Ngải bị dọa sợ, phản ứng lại mới hiểu tình hình, anh nói cõng là có ý gì.
Đều nói đầu gối của người đàn ông chính là tôn nghiêm của anh, anh vứt bỏ tôn nghiêm như vậy khiến Lâm Khả Ngải cảm thấy chua xót không nói nên lời, tức giận gì đó ấm ức gì đó đã sớm bị ném tận chân trời.
Cô vỗ anh, vội la lên: “Được rồi, em không tức giận, mau để em xuống!”
“Ngoan, để ông xã cõng em một vòng. Yên tâm, chắc chắn sẽ không làm bảo bối rơi xuống.”
Anh ổn định cơ thể cô, nghiêm túc quỳ trên đất cõng cô gái nhỏ của anh dạo văn phòng anh một vòng. Không có tôn nghiêm không có kiêu ngạo, anh không quan tâm, bởi vì anh đối mặt với cô.
Một vòng bò xong, Lâm Khả Ngải lại khóc, cô ôm lấy cổ anh hôn anh nói: “Em yêu anh, rất yêu rất yêu, vĩnh viễn không thay đổi.”