⬅ Trước Tiếp ➡
Trên bàn làm việc ướt đẫm, ẩm ướt mảng lớn. Người đàn ông bắn xong nhìn hạ thể hỗn độn, anh ôm cô gái nhỏ trêu đùa: “Giống y như cɧó ©áϊ nhỏ rải nướ© ŧıểυ, đầy mùi tao.”
Sau khi anh nói xong Lâm Khả Ngải lập tức khóc ra, nước mắt từ gương mặt xinh đẹp trượt xuống, thút tha thút thít khóc nức nở.
Kỷ Lăng Giang ôm cô từ trên bàn xuống, dỗ: “Cục cưng ngoan, thao sướng sao còn khóc?”
“Ô ô… Anh trói em… Anh bắt nạt em… Ô ô ô…” Lâm Khả Ngải khóc sướt mướt lên án.
Cà vạt trắng đen giao nhau còn quấn lấy cổ tay cô, Kỷ Lăng Giang vội vàng mở trói ra cho cô, cổ tay đều ghìm đỏ. Anh nắm lấy cổ tay cô lưu thông máu giúp cô, áy náy nói: “Là lỗi của ông xã, không nên trói lâu như vậy, khiến bảo bối Ngải Ngải chịu ấm ức.”
Từ nhỏ Lâm Khả Ngải đã thích khóc, thực sự khóc lên uy lực kinh người. Rõ ràng lúc này bị bắt nạt tàn nhẫn, trong lòng ấm ức không chịu nổi, nói gì cũng muốn khóc một trận.
Kỷ Lăng Giang lau nước mắt cho cô, nhẹ dỗ và xin lỗi cô, mãi đến khi cô dừng khóc.
Tiếng khóc ngừng dần, cô biết Kỷ Lăng Giang không chịu nổi nhất cô làm gì. Anh không chịu nổi cô mềm mại làm nũng, không chịu nổi cô như yêu tinh dâʍ đãиɠ với anh. Cô không đánh thắng được anh, chỉ có thể đổi phương thức quyết đấu với anh.
Lâm Khả Ngải khịt mũi, ấm ức nói: “Rõ ràng là anh làm sai chuyện, anh còn muốn trói em… Ô… Em vốn tới cầu hòa với anh, kết quả anh vừa tiến tới lập tức trói em… Anh… Em biết em không nên chiến tranh lạnh với anh, nhưng em thực sự rất đau khổ, anh còn không dỗ em… Ô ô… Anh còn uống rượu! Ghét nhất anh uống rượu! Đáng ghét muốn chết… Kỷ Lăng Giang khốn nạn…”
Từng chữ từng câu, dùng giọng điệu làm nũng của cô lên án hành vi phạm tội của anh, trái tim Kỷ Lăng Giang mềm nhũn. Một bước sai từng bước sai, anh thực sự biết sai, chỉ cần khiến hai người khôi phục trạng thái ban đầu muốn anh làm gì cũng được.
“Ngoan, sau này ông xã sẽ không uống rượu, một giọt cũng không uống được không? Chuyện son môi như tối đó sau này không bao giờ xảy ra, bảo bối của anh vĩnh viễn sẽ không vì người phụ nữ khác mà đau lòng, ông xã dùng tính mạng cam đoan với em.” Ánh mắt anh kiên định, nói vô cùng thành khẩn.
Lâm Khả Ngải dụi mắt, sau đó vươn tay ôm eo anh, mặt dựa vào áo sơmi nói: “Chuyện đó em tha thứ cho anh, sau này chỉ cần không uống say là được…” Cô nhớ tới một chuyện, nhíu mày hỏi ra nghi ngờ trong lòng: “Có phải có thư ký nào đó từng quyến rũ anh hay không?”
⬅ Trước Tiếp ➡