Cửa ban công của Trần Hằng bị người ta đá mạnh ra, một cơn gió thổi qua, lập tức nghe Kỷ Lăng Giang nói: “Gọi điện thoại bảo cô ấy tới công ty.”
“Hả? Người nào?” Trần Hằng không kịp phản ứng, cô ấy? Cô ấy nào?
Sau khi nghĩ ra, có thể khiến người anh em của anh khác thường như vậy chỉ có thể là phụ nữ, anh cũng chỉ có một người phụ nữ, là Lâm Khả Ngải.
Nhìn ánh mắt gϊếŧ người của Kỷ Lăng Giang, Trần Hằng dựa vào ghế làm việc, vẻ mặt ưu thương, cầm di động không tình nguyện lại không có biện pháp gọi điện cho Lâm Khả Ngải.
Vừa gọi điện xong, Kỷ Lăng Giang trực tiếp cướp di động mở loa ngoài.
Giọng nói ngọt ngào của Lâm Khả Ngải truyền tới: “Alo, Tiểu Hằng Hằng… Anh gọi điện thoại cho em có chuyện gì thế?”
Tiểu Hằng Hằng? Kỷ Lăng Giang tức giận trừng mắt với Trần Hằng một cái, bọn họ có quan hệ tốt như vậy từ khi nào? Dám lén liên lạc với Lâm Khả Ngải sau lưng anh, anh ta không muốn sống nữa sao?
Trần Hằng nhìn vẻ mặt xanh mét của anh em tốt, toàn thân tràn ngập chua xót. Anh ta biết lão nam nhân này lại bắt đầu ăn dấm chua, không biết anh ta ăn dấm chua gì!
Trần Hằng thở dài nói: “Anh định hỏi một chút gần đây em lại quậy chuyện gì với Lăng Giang thế? Hai người cãi nhau sao?”
Thực ra anh ta không muốn quản bọn họ, nhưng công ty vẫn phải mở, nhân viên vẫn phải ăn cơm, anh ta cũng muốn mạng sống mà! Kỷ Lăng Giang còn đang như muốn gϊếŧ anh ta.
“Em và anh ấy không cãi nhau, rất tốt mà.”
Trần Hằng xù lông nói: “Rất tốt sao? Nếu như thực sự tốt, vậy sao cậu ấy như từ trong bệnh viện tâm thần chạy tới? Đừng gạt anh, hai người chắc chắn có vấn đề!” Nếu thực sự không có việc gì, anh ta sẽ ăn di động!
“Bệnh viện tâm thần? Phốc… Tiểu Hằng Hằng anh thật thú vị, anh ấy lại làm gì thế?”
Nghe thấy Lâm Khả Ngải vừa nói vừa cười với Trần Hằng, nhưng cô lại không đồng ý nhận cuộc gọi của anh, Kỷ Lăng Giang càng giận hơn, ánh mắt anh cũng càng lúc càng khủng bố.
Trần Hằng nhìn tay Kỷ Lăng Giang nắm chặt, sợ anh thực sự đánh một quyền tới.
“Em khoan hãy hỏi cậu ấy làm gì, Ngải Ngải, coi như anh cầu xin em, tới công ty bọn anh một chuyến! Thu phục Diêm Vương Gia này đi! Anh đã ba ngày không được về sớm, em tới cứu anh đi! Cứu quần chúng nhân dân chịu khổ này đi!”
“Thôi được, lát nữa em sẽ đến công ty các anh, giải cứu quần chúng nhân dân.”