⬅ Trước Tiếp ➡
Cô muốn khóc ra, Kỷ Lăng Giang còn muốn chứng minh mình, còn muốn giải thích cũng nhịn xuống, anh không thể chọc cô khóc, sao anh nỡ? Cho nên anh đều nghe theo cô.
Lâm Khả Ngải tránh khỏi tay anh đứng dậy, cụp mắt xuống nói: “Em mệt, về phòng ngủ trước.”
Cô muốn đi đâu đương nhiên là Kỷ Lăng Giang sẽ đi đó, đi theo cô cùng vào phòng nói: “Được, vậy chúng ta đi ngủ trước…”
Anh còn chưa kịp nói xong, Lâm Khả Ngải đã tiến vào phòng ngủ khóa trái cửa lại, nhốt anh ở bên ngoài, vậy mà không muốn cùng phòng với anh…

Trải qua chuyện son môi Lâm Khả Ngải liên tục ba ngày không để ý tới anh, bởi vậy Kỷ Lăng Giang vô cùng bực bội.
“Ra ngoài! Đều cút ra ngoài!”
Nhận được mệnh lệnh của boss, mọi người trong văn phòng đột nhiên như chim hoảng sợ tản đi.
Kỷ Lăng Giang đứng ở trong phòng làm việc, đối mặt với cửa sổ kính nhìn phía xa. Nửa thành phố G nhà cao tầng, phồn vinh xa hoa ở ngay trước mắt anh.
Cố gắng phấn đấu tạo ra thành tựu không khiến anh suиɠ sướиɠ, nhìn mọi thứ trước mắt trái lại càng thêm buồn bực.
Cô nói muốn bình tĩnh, anh đều nghe cô, cho cô thời gian bình tĩnh.
Ba ngày rồi anh không ôm cô hôn cô, không ăn cơm cô nấu, không nói chuyện với cô, anh nhớ cô tới mức trái tim đều đau.
Trước đây chỉ cần hai người vừa có mâu thuẫn Kỷ Lăng Giang sẽ lạnh lùng xuống, mãi đến khi Lâm Khả Ngải chịu thua nhận sai mới thôi. Cô sợ anh lạnh mặt nhất, ghét nhất là cãi nhau, cho nên lần nào cô cũng nhận sai cúi đầu rất nhanh, cho dù người làm sai không phải cô.
Con đường tình yêu này hai người bọn họ đi quá thông thuận, ở trong mắt người nào đó là ông trời tác hợp cho, không di tình biệt luyến không có người nhà cản trở. Tính cách của cô còn tốt như thế, yêu đương kết hôn, trong khoảng thời gian đó chưa một lần chiến tranh lạnh và cãi vã, mặt tiêu cực tình nhân nên có bọn họ đều chưa từng có.
Đột nhiên lập tức tới không thể thích ứng, không thể xuống tay.
Kỷ Lăng Giang đứng trước cửa sổ sát đất, dùng di động gọi cho số đã thuộc lòng.
Sau khi tiếng chuông quen thuộc vang lên từng lần, điện thoại tự động cắt đứt, cô không nghe máy. Nếu không phải trong di động lưu giữ những thứ quan trọng liên quan tới cô, Kỷ Lăng Giang thực sự muốn ném di động từ trên cao xuống tan xương nát thịt cho hả giận.
Anh rất bực bội, người gánh hậu quả bực bội của anh… Là anh em tốt của anh Trần Hằng.
⬅ Trước Tiếp ➡