Trong đám chân dài này còn có một người, anh ta tên là Trần Lệ, là anh trai cùng cha khác mẹ của Trần Hằng, cũng là chồng sắp cưới của Tần Vô Ngu.
Tần Vô Ngu thấy anh ta lập tức cách xa, lặng lẽ xoa ngực, cô ấy căn bản không dám nhìn thẳng anh ta.
Kỷ Lăng Giang lấy bao lì xì ra, lần lượt đưa cho các phù dâu.
Bắt người tay ngắn nhất đương nhiên thuộc về Ngô Viên Viên, nhưng cửa vẫn bị chắn, cô ấy đứng mũi chịu sào tiến lên một bước, lớn tiếng nói: “Hoàn thành mấy yêu cầu của phù dâu chúng tôi thì có thể đón cô dâu, khụ… Nói mười thứ cô dâu của chúng ta thích và chán ghét mà chúng tôi không biết, cùng với năm xưng hô thân mật anh gọi cô dâu, không tính tên.”
Cô dâu nhỏ cắn môi, những xưng hô thân mật mà anh nói đâu thể nói ra trước mặt công chúng… “Cô ấy thích tôi giúp cô ấy tắm gội đầu, còn có mặc quần áo, thích ép tôi ăn đồ ăn rất cay, thích anh đào, thích khóc, thích cắn người, ghét người đàn ông hút thuốc, ghét ô, thích nơi rất cao hoặc thứ gì cao, thích… Cào tôi.” Kỷ Lăng Giang một hơi nói xong 10 yêu thích.
Đám phù dâu và phù rể đều nhìn cô dâu nhỏ với hàm ý sâu xa, tắm rửa gội đầu mặc quần áo cắn người cào người đều là cái quỷ gì?
Cô dâu nhỏ xấu hổ và giận dữ xoay đầu, trong lòng cô là phóng khoáng, nhưng hiện giờ có nhiều người như thế cô rất thẹn thùng!
“Còn xưng hô nữa!”
“Cục cưng, bà xã, con mèo lười, bé ngoan, bảo bối…” Kỷ Lăng Giang nhìn Lâm Khả Ngải, hơi nhếch miệng lên, môi mỏng nói ba chữ: “Tiểu yêu tinh.”
Louise và Lâm Tuyết Nhân liếc nhau cười, mọi người đều nở nụ cười hiểu rõ, tình cảm của đôi vợ chồng này rất tốt.
Cô dâu nhỏ hoàn toàn không còn mặt mũi gặp người khác, cúi đầu xuống thật thấp, không quan tâm bọn họ nói gì. Dù sao bọn họ đều là người xấu! Kỷ Lăng Giang xấu nhất!
Ngô Viên Viên lùi về sau một bước, đẩy Tần Vô Ngu lên. Vẻ mặt Tần Vô Ngu ngây ngốc, tiếp nhận ánh mắt thị gian* của Trần Lệ trước mặt công chúng, cô ấy cứng đờ người, trong khoảng thời gian ngắn không biết nên nói gì mới tốt.
(*) Thị gian ‘视奸’: 视 nghĩa là nhìn, còn gian trong từ gian dâʍ.
Vào thời khắc quan trọng, vẫn là Cố Kiều đứng ra: “Chú rể đánh thắng tôi, thì tính qua cửa.”
Bầu không khí trở nên yên tĩnh.
Không ai ở đây không biết cô ấy là thiếu nữ thiên tài võ học? Cho dù Kỷ Lăng Giang từng học võ, cũng không có khả năng đánh thắng được cô ấy!