Tần Vô Ngu dịu dàng búng nhẹ trán cô: “Em ấy, đừng ba hoa nữa, có ai không biết váy cưới của em là ông chủ Kỷ thiết kế? Trong váy cưới này tràn đầy tình yêu.” Cô ấy thích nhất cô dâu nhỏ thông minh này, khiến người ta rất thoải mái.
Cô dâu nhỏ bĩu môi: “Anh ấy là một người thay đổi giữa chừng đâu thiết kế giỏi như nhà thiết kế Tần, hôm nào nhà thiết kế Tần dạy em làm quần áo đi.”
Ngô Viên Viên cười cô: “Đường đường là Kỷ phu nhân còn cần tự làm quần áo cho mình? Ông chủ Kỷ nỡ sao?”
Cố Kiều cũng phụ họa: “Quỷ lười thường ngày đi ba bước đều làm nũng với ông xã muốn ôm, vậy mà muốn tự mình làm quần áo?”
“Nếu em muốn học chị sẽ dạy, nhưng mà chị phải nói trước, nhỡ đâu ông chủ Kỷ tới cửa nói chị làm mệt cục cưng của mình thì làm sao bây giờ?” Tần Vô Ngu nói.
Cô dâu nhỏ bị bọn họ làm cho đỏ mặt: “Mặc kệ mọi người.”
Trong lúc vui đùa cơn buồn ngủ biến mất vô ảnh vô tung, các cô gái nô đùa vui vẻ, Lâm Tuyết Nhân và Louise đẩy cửa tiến vào, hỏi mấy nhân viên trang điểm: “Trang điểm xong chưa? Chú rể sắp tới đón cô dâu.”
Ngô Viên Viên quay đầu hỏi cô dâu nhỏ: “Ngải Ngải, lát nữa chúng mình có phải chặn cửa hay không?”
Lâm Khả Ngải lắc đầu: “Không bố trí phân đoạn này.” Cô đau lòng chồng bị lăn lộn, không muốn quậy ra chuyện xấu gì, cho nên không bố trí phân đoạn này.
“Như vậy không được, truyền thống không thể phế bỏ.”
Đám phù dâu thì không đau lòng, lại không phải chồng bọn họ, thời cơ tốt như vậy, đương nhiên là phải chơi thật vui vẻ.
Đám phù dâu hưng phấn vây quanh cô dâu nhỏ xuống lầu, Cố Kiều còn cố dặn dò: “Đợi lát nữa chúng ta lăn lộn anh ấy, Lâm Khả Ngải, cậu không được phép mở miệng nói.”
Louise rất thích vui đùa như vậy, cũng không đau lòng con trai mình: “Được đấy, chắn cửa phải chắn như thế nào?”
Lâm Khả Ngải không biết phải nói gì nhìn bọn họ.
Cửa chậm rãi được kéo ra, Kỷ Lăng Giang mặc âu phục, tuấn tú giống như vương tử từ trong sách ra. Hai bên trái phải là đám phù rể của anh, sau lưng là vệ sĩ. Những phù rể này Lâm Khả Ngải đều quen, đều là bạn tốt nhiều năm của Kỷ Lăng Giang, trong đó còn có anh trai của cô.
Phù rể lần lượt là Lâm Kính, Trần Hằng, Eric.
“Oa! Các phù rể thật đẹp trai!” Ngô Viên Viên kinh ngạc cảm thán. Đều cao trên 1m8, chân dài còn anh tuấn, đặc biệt là tiểu ca ngoại quốc tóc vàng mắt xanh, hoàn toàn phù hợp với hình tượng tiểu thụ trong truyện tranh BL cô ấy vẽ.
Eric chú ý tới ánh mắt của cô ấy, lập tức nháy mắt với cô ấy một cái.