⬅ Trước Tiếp ➡

Vừa dứt lời, một cơn gió đêm lạnh buốt thổi qua hành lang, khiến Bạch Lê run cầm cập, hắt hơi liên tục. Y lập tức thu tay về với vẻ áy náy, gió cũng ngừng, trang sách không còn lay động, hơi ấm từ đám đông trong đại điện lại tràn về.
“Hoá ra đạo hữu đang lạnh à.”
Là mắt ngươi mù à?
Bạch Lê hít sâu một hơi, bình tĩnh kéo tay áo y lên. Dưới ống tay rộng là một lớp bảo hộ, phần vải trắng như tuyết đã bị máu nhuộm đỏ sẫm, dính chặt vào da thịt, toàn bộ cẳng tay gần như hoại tử, trông vô cùng ghê rợn.
Đúng là thương tích do kiếm gây ra.
Xem ra nàng đoán chẳng sai chút nào.
“Bạch đạo hữu?”
Bạch Lê hoàn hồn, chạm phải ánh mắt y đang mỉm cười “Đạo hữu nhìn gì chăm chú thế?”
Nhìn vết thương của ngươi đấy.
“Có nhìn gì đâụ” Bạch Lê đáp qua loa, nàng xoay cổ tay, lấy ra một chiếc bình sứ màu xanh đậm, bỏ vào mấy viên thuốc vào rồi bắt đầu dùng chày nghiền kỹ.
Tiết Quỳnh Lâu vừa lật sách vừa nhàn nhã trò chuyện “Đạo hữu cũng họ Bạch à? Trùng hợp quá, ta có quen một người cũng họ này.”
Người ngươi quen thì sao? Đang thăm dò ta à?
“Vậy à? Trùng họ là chuyện thường thôi mà.” Bạch Lê ngồi thẳng lưng, cố tỏ ra thản nhiên “Người quen đó giờ đang ở đâu?”
Tiết Quỳnh Lâu liếc nhìn nàng.
Bạch Lê nghiêm túc nói “Nếu nàng ấy bị thương, ta tiện thể khám luôn.”
“Bạch đạo hữu quả là có tấm lòng từ mẫu, chỉ tiếc là…” Y chống khuỷu tay lên tay ghế, dáng vẻ lười biếng “Có lẽ nàng ấy bị sói ăn mất rồi.”
Bạch Lê “…” Quả nhiên không thể hy vọng gì vào lòng tốt của tên này.
Nàng cố nặn ra một nụ cười “Huynh chắc chứ?”
“Chỗ đó thường có sói hoành hành, còn cả rắn biết ăn thịt người.” Tay y đang lật sách khựng lại “Nói vậy tự dưng lại thấy hơi lo cho nàng ấy.”
Bạch Lê trông đợi “Hay huynh đi tìm đi, giờ vẫn còn kịp mà.”
“Ta cũng muốn đi tìm, có điều…”
“Có điều gì?”
“Có điều ta quên mất mặt nàng ấy rồi.” Tiết Quỳnh Lâu cười áy này “Trừ phi là quốc sắc thiên hương hoặc cực kỳ xấu xí, chứ người thường thì ta mù mặt.”
Bạch Lê “…” Tên này là ông tổ của giới đạo đức giả chứ còn gì nữa.
Nàng ngậm chặt miệng, cúi đầu múc thuốc mài đã nhuyễn lên, không nể nang gì mà đắp lên tay y. Tiết Quỳnh Lâu lập tức rụt tay lại, quyển sách trên tay cũng rơi xuống bàn.
“Bạch đạo hữu thật sự từng học y thuật à?”
Từ “học” được y nhấn mạnh rõ ràng.
“Chưa từng, ta đang thực tập thôi.” Bạch Lê ưỡn ngực, không hề tự ti “Gặp người tốt tính thì phần lớn đều không chết được đâu, đạo hữu cứ yên tâm.”
“….”
Bạch Lê hoà ván này, đắc ý nhếch môi, vô tình liếc sang hàng chữ trên trang đầu cuốn sách đặt trên bàn Tam khắc phách án kỳ đàm.
“Đây là thoại bản sao?”
Tiết Quỳnh Lâu buông tay áo xuống, ngón tay thon dài như ngọc ấn nhẹ lên trang sách, nhếch môi “Không sai. Ta đang đọc truyện một tên xui xẻo, say rượu rồi chui vào tủ trốn, kết quả lại bị thê tử và gian phu của nàng phát hiện, giết chết một cách tàn nhẫn, sau đó còn hủy thi diệt tích.”
Nói đến đây, y khựng lại giây lát, giọng điệu mềm đi một chút “Thất lễ rồi, Bạch đạo hữu vẫn chưa kết đạo lữ, không nên nói chuyện này trước mặt cô.”
Nói cũng đã nói rồi, còn giả bộ quân tử làm gì


⬅ Trước Tiếp ➡