Chương 29
“Câu đó phải là ta nói mới đúng.” Hắn mỉm cười, chợt nhớ ra điều gì, bèn nói “Phải rồi, Tiết đạo hữu cũng bị thương, có thể làm phiền cô sang chỗ huynh ấy xem thử không?”
Bạch Lê “…”
Phải rồi, lúc ở trên xe ngựa y đã bị thương.
Nàng xoay cổ, nghiêng đầu nhìn thoáng qua, rồi nhanh chóng quay đi, cười gượng mấy tiếng “Ta có thể từ chối không?”
Khương Biệt Hàn ngẩn người, nghiêm túc hỏi lại “Tại sao vậy?”
Không đợi nàng trả lời, hắn như đã vỡ lẽ, cung kính hành lễ “Tối nay đúng là hỗn loạn, nếu có điều gì sơ suất, mong đạo hữu rộng lòng tha thứ.”
Tên thẳng nam đầu sắt nhà ngươi đang tự tưởng tượng cái gì vậy hả
Bạch Lê ôm mặt, đầy bi ai “Ta đùa thôi mà Làm sao ta có thể thấy chết… khụ, thấy bị thương mà không cứu chứ.”
“Đạo hữu quả là người phóng khoáng.” Khương Biệt Hàn cười sang sảng, để lộ tám chiếc răng trắng tinh “Nếu không phải đạo hữu là nữ tử, ta đã kết bái huynh đệ khác họ với đạo hữu rồi.”
Bạch Lê “Không, ngươi hợp làm huynh đệ với một vị hòa thượng trọc đầu tên Lỗ Trí Thâm hơn.”
Khương Biệt Hàn “?”
Vị trí Tiết Quỳnh Lâu ngồi khá khuất.
Góc tường có ánh nến mờ mờ le lói tựa như một khe núi đen kịt. Vậy mà y lại như ngọc trời sinh, ngọc giấu trong núi thì gỗ cũng sáng, ngọc ẩn trong đá thì đá cũng toả ánh hào quang, giống hệt vầng trăng sáng vắt ngang đường chân trời giữa biển đêm và bầu trời tối tăm, soi rọi cả màn đêm, như thiêu cháy một lỗ sáng rực giữa bóng tối.
Khi Bạch Lê và Tiết Ngọc tìm được y, trên đầu gối y đang đặt một cuốn sách, y cúi đầu tập trung lật xem, trên người khoác trường bào dệt từ tơ tuyết thượng hạng. Miếng ngọc dê trắng được khắc tinh xảo lặng lẽ đung đưa bên hông, vàng ngọc giao hoà, mờ ảo như khói sương.
Không lúc nào là không diễn.
Bạch Lê cảm thấy bộ dạng này của y chẳng khác nào bánh trôi nước dính chặt dưới đáy nồi.
“Tiết đạo hữụ” Khương Biệt Hàn cứ như người bán bảo hiểm, vỗ vỗ vai Bạch Lê, tự giác tiếp thị y thuật của nàng “Không phải trước kia đạo hữu từng bị thương sao? Vị này tu hành y đạo, để nàng xem giúp một chút nhé?”
Tiết Quỳnh Lâu rời mắt khỏi trang sách, rất nể mặt mà đứng lên.
“Đa tạ Tiết đạo hữu đã quan tâm.” Y lia mắt nhìn sang, bất ngờ chạm phải ánh mắt Bạch Lê, đuôi mắt cong cong, mỉm cười dịu dàng như ngọc, phong thái văn nhã lễ độ không chê vào đâu được “Vậy làm phiền đạo hữu rồi.”
Thật muốn đấm cho y một phát xem có vỡ nhân mè không.
Bạch Lê cố nặn ra một nụ cười méo xệch “Không phiền.”
Góc phòng có đặt một bàn hương án, hai chiếc ghế bên cạnh được sắp đặt rất chỉnh tề như tạo thành một góc tĩnh lặng giữa đại sảnh ồn ào. Khương Biệt Hàn đứng sang bên, Bạch Lê ngồi xuống ghế đối diện, chưa được bao lâu thì một đệ tử Kiếm Tông tới gọi Khương Biệt Hàn đi.
Chỉ còn lại hai người.
Khoan đã, Khương đại huynh đệ, huynh đừng đi mà Để một mình ta gánh hết là sao
Bạch Lê như ngồi trên đống lửa, vừa ngẩng đầu đã chạm ngay ánh mắt quan tâm của Tiết Quỳnh Lâu, y hỏi “Đạo hữu nóng lắm à?”