Cổ Nguyên cảm thấy anh thật sự hết cách với người phụ nữ này rồi.
Bất kể là bây giờ anh có hơi bao nhiêu bài xích, nhưng có lẽ vì cô hơi giống Hoắc Tiểu Khê nên thế giới của anh, trong nháy mắt, trở nên rối tinh rối mù.
Cho nên, cuối cùng anh vẫn cùng cô đi vào tiệm cơm kiểu Hồ Nam.
Anh rất thích món đầu cá băm tiêu, nhưng mỗi lần đi ăn, Hoắc Tiểu Khê đều ngại ăn cay.
Mà cô gái trước mặt lại có thể ăn.
Bản thân Kiều Tịch Hoàn cũng rất kinh ngạc, hóa ra cô cũng có thể ăn cay.
Hai người không nói lời nào, Cổ Nguyên ăn rất lịch sự.
Cổ Nguyên được giáo dục tốt đến dọa người, Kiều Tịch Hoàn cảm thấy trong cuộc đời của mình, không thấy có người đàn ông nào có thể tao nhã, lễ phép như Cổ Nguyên.
Đương nhiên, người đàn ông nho nhã như vậy cũng có lúc bị cô chọc tức đến đầu tóc dưng đứng cả lên.
Cơm trưa chỉ mất 40 phút, sau khi 2 người ăn xong liền rời khỏi.
Nhiều lần Cổ Nguyên muốn bảo Kiều Tịch Hoàn rời đi, nhưng mà lời đến bên miệng lại không thốt ra được, chỉ là một đoạn đường thôi mà, anh có thể chịu được.
Hai người im lặng, tiêu sái, phía sau bỗng nhiên vang lên tiếng thắng xe mãnh liệt, hai người đồng thời quay đầu, chỉ thấy có 2 người đàn ông mặc âu phục xuống xe, trên tay bọn họ đều cầm gậy gỗ dài.
Tình huống không thích hợp, hai người đều cảm thấy bọn họ đang đi về phía mình.
“Chạy!” Cổ Nguyên đột nhiên kêu to.
Kiều Tịch Hoàn nhấc váy lên, liều mạng chạy về phía trước.
Chạy một đoạn thật dài, cảm giác bên cạnh không có ai, phía sau cũng không có ai, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Cổ Nguyên đang đánh nhau với 2 người đó, rõ ràng Cổ Nguyên bị vây trong tình huống bất lợi, hai người đó cầm vũ khí đối phó với một người, cho dù Cổ Nguyên từng là cao thủ taekwondo cũng đánh không lại.
Kiều Tịch Hoàn vội vàng lấy điện thoại ra, gọi 110, nhanh mà chuẩn xác nói ra địa điểm và tình hình cụ thể, không tới 10 phút, chuông báo động đã vang lên, hai người đàn ông vạm vỡ buông tay, hung hăng ném lại một câu:
“Rượu mời không uống mà muốn uống rượu phạt.”
Xoay người nhanh chóng ngồi vào xe rồi nghênh ngang rời đi.
Kiều Tịch Hoàn chạy tới, nhìn Cổ Nguyên ngồi trên mặt đất, trên trán, trên mu bàn tay thậm chí còn có vết máu, miệng thở dốc, cô nhanh chóng đỡ lấy thân thể anh, vội vàng hỏi:
“Sao vậy?. Bị thương ở chỗ nào rồi hả?”
Cổ Nguyên đẩy cô ra: “Không cần cô quan tâm.”
“Đừng khoe khoang nữa” Kiều Tịch Hoàn lại đi qua túm lấy anh:
“Đã bị như thế rồi còn cậy mạnh.”
“Cũng không biết vì ai!” Cổ Nguyên tức giận nói.
Kiều Tịch Hoàn giật mình.
Nếu Cổ Nguyên chạy, thì người bị thương có lẽ là cô.
Cô cắn môi: “Nếu không thì anh đem bình gốm đó bán lại cho tôi đi.”