Cổ Nguyên khinh thường hừ lạnh một tiếng.
“Giữa trưa cùng nhau ăn cơm đi.” Kiều Tịch Hoàn giả vờ như không thấy sự không kiên nhẫn của Cổ Nguyên, mời mọc một cách nhiệt tình.
Sắc mặt của Cổ Nguyên rất khó coi.
Chẳng lẽ cô không nhìn ra, anh chán ghét cô cỡ nào sao?.
“Thích ăn gì?. Tôi lập tức đi đặt.”
“Cô cảm thấy tôi có thể đi ăn cơm với cô sao?”
“Dù sao anh cũng phải cho tôi một cơ hội, nếu không tôi làm sao có thể lấy được món đồ cổ trong tay anh?” Kiều Tịch Hoàn rất thẳng thắn, nói thật.
“Cô có thể biến mất chưa?” Cổ Nguyên nhìn cô, tuy dùng câu hỏi nhưng ngữ điệu rất rõ ràng.
Kiều Tịch Hoàn nhìn anh, không nói một lời, đứng lên trực tiếp đi ra ngoài.
Cổ Nguyên nhìn bóng lưng của cô, cảm thấy cô gái này vì sao lại quen thuộc như thế, nhưng bộ dạng lại vô cùng xa lạ.
Mà bóng lưng vừa nãy, không hiểu sao khiến anh có chút hoảng hốt.
Giống như mình mới làm việc xấu gì đó!
….
Kiều Tịch Hoàn đi ra khỏi phòng làm việc của Cổ Nguyên, cô không có rời đi, mà ngồi trên sofa tiếp khách trong đại sảnh.
Hồi nhỏ, Cổ Nguyên cũng thường ước để cô biến mất.
Bởi vì cô bắt nạt anh.
Còn anh thì sợ cô.
Có một lần, năm đó cô chuẩn bị đi Pháp du học, nhưng anh lại nói:
Hoắc Tiểu Khê, em đừng đi, đừng biến mất trước mặt anh, mãi mãi cũng đừng.
Cô nghĩ nếu như năm đó cô động tâm, cô sẽ không gặp Tề Lăng Phong, cũng sẽ không nắm tay của Tề Lăng Phong khi xuất hiện trước mặt anh lần nữa, và anh cũng sẽ không đỏ mắt.
Một buổi sáng im lặng trôi qua.
Mãi đến hơn hai giờ chiều, Cổ Nguyên mới đi ra khỏi phòng làm việc.
Khóe môi Kiều Tịch Hoàn mang theo ý cười: “Bây giờ có thể ăn cơm trưa chưa?”
Cổ Nguyên tựa hồ không nghĩ tới còn có thể nhìn thấy Kiều Tịch Hoàn, cả người anh sửng sốt.
“Đi thôi, tôi biết một quán cơm cách đây không xa, ăn món Hồ Nam.” Kiều Tịch Hoàn cười nói.
Cổ Nguyên mím môi, nhưng chỉ nhìn cô.
“Tôi thật sự rất đói, bữa sáng cũng chưa ăn, chờ anh tới tận bây giờ.” Kiều Tịch Hoàn đầu hàng, ngực cô muốn dán vào lưng rồi.