“Hôm nay tôi đến giải vây giúp chị, nếu không bây giờ chị vẫn còn ở phòng đấu giá bị người ta xem thường”
“Đó là tiền của anh cậu, không liên quan đến cậu.”
“Tôi nói Kiều Tịch Hoàn….”
“Nếu cậu nói thêm một chữ nữa, lát nữa quay về nhà tôi sẽ nói với mọi người vì Hoắc Tiểu Khê là tình nhân của cậu, cậu không quên được tình nhân của mình cho nên nhờ tôi đi đấu giá giúp cậu, dù sao lúc nãy phóng viên cũng chụp được ảnh của cậu đứng bên cạnh tôi” Kiều Tịch Hoàn gằn từng tiếng nói
Cố Tử Tuấn nhìn Kiều Tịch Hoàn một cách ngoan độc:
“Chị điên rồi”
Bên tai được thanh tịnh, Kiều Tịch Hoàn khép hờ hai mắt dựa lưng vào ghế…
Cô cũng rất muốn hỏi mình, vì sao cô lại tham gia buổi bán đấu giá này?
250 vạn?! Thật là một con số châm chọc!
Dọc đường bình yên trở về biệt thự Cố gia.
Kiều Tịch Hoàn ôm bộ lễ phục dài thườn thượt đi vào phòng khách, dưới sự chú ý của tất cả mọi người, cô lạnh lùng đi lên lầu 2, đi vào trong phòng của Cố Tử Thần, sau đó rất bình thản ném bộ lễ phục lên sàn nhà, đi vào phòng tắm, tắm rửa, thay quần áo, rồi đi ra.
Nhìn thoáng qua bộ lễ phục nằm trên mặt đất, cô nằm lên giường, nằm ngay đơ.
Không biết qua bao lâu, cửa phòng bị người ta đẩy ra.
Kiều Tịch Hoàn mở to mắt, nhìn Cố đại thiếu đẩy xe lăn vào phòng, đôi mắt nhìn bộ lễ phục trên mặt đất, sắc mặt âm lãnh.
“Tôi tắm rửa, thay quần áo rồi” Kiều Tịch Hoàn nói.
Sắc mặt Cố Tử Thần càng khó coi hơn.
Bây giờ là trọng điểm sao?!
Sắc mặt anh trầm xuống, lạnh giọng hỏi: “Cô thích bộ lễ phục này?”
“Không thích”
“Đây là kích cỡ cô mặc?”
“Không phải”
“Vậy cô có thể nói cho tôi biết vì sao cô lại dùng 250 vạn mua nó?!” Cố đại thiếu ẩn nhẫn tức giận, nhưng vẫn không kiềm được bộc phát ra ngoài.
Kiều Tịch Hoàn nhìn Cố Tử Thần: “Bị coi thường.”
Đôi mắt Cố Tử Thần căng thẳng.
“Khi tôi bị coi thường” Kiều Tịch Hoàn nhìn Cố Tử Thần thật lâu, dường như dùng giọng nói rất thấp, rất thấp, thấp đến mức chỉ có bản thân mình nghe được:
“Có thể nhắc nhở bản thân mình đã từng ngu ngốc như thế nào.”
Cố Tử Thần siết chặt ngón tay: “Chuẩn bị tốt, làm thế nào để giải thích với bố mẹ đi.”
Ném lại một câu, Cố Tử Thần đi ra ngoài.